Tiêu Tuấn Kiệt: “À, thấy ảnh chụp chung của ba chúng , còn mật, còn tưởng là bạn trai em.”
“Anh, lúc các còn nữa, chính là ruột của em, cũng là bạn nhất của em. Nói cho một bí mật về nhé, dù cũng ở thế giới , chính là một tên mít ướt đấy.”
Tiêu Tuấn Kiệt: “Cần em ? Trên video cũng thấy mà! Cái tính là bí mật gì?”
Thảo nào video lúc nào cũng thấy , còn tưởng em gái thích kiểu như , làm toát cả mồ hôi lạnh.
Tiêu Khả Tình gian tắm rửa xong liền , vì ban ngày dám ngủ trong gian.
Đợi một giấc ngủ dậy là hai tiếng . Thấy trai đang ngủ, cô quấy rầy mà thẳng bếp, bắt đầu chuẩn cơm tối, lấy những món ăn từ gian .
Xét thấy sức ăn của hai đàn ông khá lớn, cô lấy hai con gà rán, dùng nấm hái buổi chiều nấu một bát canh, xào một đĩa rau dại, thịt băm, dưa chuột muối chua, món chính là màn thầu bột mì trắng.
Cô chọn một chai rượu hoa quả độ cồn thấp để tự uống, chủ yếu là cơ thể tửu lượng như cô ở đời . Rượu hoa quả an , cô xé nhãn chai , ai cũng là rượu gì.
Lần lượt bưng lên bàn ăn, chỉ chờ Lục Đình tới.
Nhìn đồng hồ, đến lúc gọi trai dậy ăn cơm.
“Anh: Dậy ! Ăn cơm thôi.”
Tiêu Tuấn Kiệt ngủ một mạch từ lúc ăn sáng xong đến giờ, trưa Hạ Dương đưa cơm tới cũng ăn, kế hoạch tối nay còn gian của em gái chơi tiếp.
Khi Lục Đình bước , chỉ thấy Tiêu Tuấn Kiệt còn đang dụi đôi mắt ngái ngủ, ngáp ngắn ngáp dài từ trong phòng , bộ dạng hiển nhiên là mới tỉnh.
Lục Đình thấy thế, bực : “Ông là heo ? Sao mà ngủ khiếp thế, cơm trưa cũng ăn.”
Tiêu Tuấn Kiệt trừng mắt , lầm bầm: “Ông thì hiểu cái gì!”
Lục Đình lấy tiền và phiếu từ trong túi đưa cho Tiêu Khả Tình: “Này, tiền cơm.”
Tiêu Tuấn Kiệt thấy thế, vui vẻ mặt khen: “Lục ca, tồi, tồi, còn đưa tiền cơm.”
Tiêu Khả Tình liên tục xua tay, từ chối: “Không cần , cứu trai em, ăn bữa cơm thể lấy tiền của , cất !”
Thấy Tiêu Khả Tình thật lòng nhận, cũng đành thu , dù kết hôn tiền của cũng sẽ giao hết cho cô quản.
Lục Đình xuống bàn cũng món gà rán thu hút, từng ăn loại gà nào như thế .
Tiêu Tuấn Kiệt chỉ cái chai bàn, tò mò hỏi: “Em gái, đây là cái gì thế?”
Tiêu Khả Tình nhiều, cầm chai rượu hoa quả mở uống một ngụm, chép miệng : “Rượu hoa quả em mang từ Đế Đô tới.”
Tiêu Tuấn Kiệt nháy mắt hiểu, cái gì mà mang từ Đế Đô, rõ ràng là lấy từ gian . “Anh cũng uống.”
Tiêu Khả Tình liếc Tiêu Tuấn Kiệt một cái: “Thương tích còn khỏi hẳn, ăn gà rán của !”
Tiêu Tuấn Kiệt: “Anh khỏi sớm , !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-49-ruou-hoa-qua-va-vien-thuoc-than-ky.html.]
Tiêu Khả Tình: “Đừng nháo, mùi rượu, sẽ khác ngửi thấy.”
Tiêu Tuấn Kiệt nghĩ nghĩ cũng đúng, đành thôi: “Đợi khỏi hẳn uống.”
Lục Đình cũng tò mò rượu hoa quả rốt cuộc là rượu gì, cô nhóc còn uống rượu nữa cơ , ngoài dự đoán của .
Lục Đình ăn gà rán, lớp vỏ giòn tan, bên trong tươi mềm mọng nước, mỗi miếng ăn đều khiến sáng mắt lên. Gà mà cũng thể ngon thế ?
Lục Đình nuốt miếng thịt gà trong miệng xuống, nhịn hỏi: “Cách làm món gà đặc biệt, em học ở ?”
Tiêu Khả Tình đảo mắt, : “Bí mật.”
Tiêu Tuấn Kiệt ở một bên ha hả: “Lục ca, ông cũng đừng hỏi, em gái nhiều chiêu trò lắm.”
Tiêu Khả Tình: “Anh, bao giờ thì các diễn tập mừng công?”
“Còn nửa tháng nữa! Hỏi cái làm gì?”
Tiêu Khả Tình: “Ba và chú Lục cùng tới, các cũng đều hồi phục , em đang tính sẽ về cùng .”
Tiêu Tuấn Kiệt gật đầu.
Lục Đình gọi điện thoại về nhà, cũng ba sắp tới, nên cảm thấy quá bất ngờ khi Tiêu Khả Tình .
Chỉ là điều làm bất ngờ chính là Tiêu Khả Tình trở về. Có chút nỡ để cô , làm bây giờ?
Tiêu Khả Tình dò hỏi: “Ngọc bội của Lục ?”
Lục Đình cau mày: “À, quên tìm.”
Tiêu Khả Tình : “Trước khi em về Đế Đô, đưa cho em là .”
Tiêu Khả Tình cảm thấy rượu hoa quả hôm nay uống ngon thật, cứ nghĩ độ cồn cao nên vô thức uống hết veo một chai lúc nào .
Sau khi bữa tối kết thúc, Tiêu Tuấn Kiệt chủ động nhận nhiệm vụ rửa bát.
Tiêu Khả Tình bưng một bát lớn nước linh tuyền chuẩn sẵn đặt xuống mặt Lục Đình đang ở sô pha, móc từ trong túi một viên t.h.u.ố.c màu trắng.
“Anh Lục, chính là viên t.h.u.ố.c .” Cô ném trực tiếp cốc, viên t.h.u.ố.c lập tức tan .
Thứ cô bỏ cốc chính là viên sủi canxi thể tan ngay lập tức.
Trên mặt Tiêu Khả Tình nổi lên ráng hồng, cô nhẹ nhàng lắc đầu, cố gắng làm tỉnh táo một chút. Chẳng lẽ rượu độ cồn thấp cũng thể gây chóng mặt ?
Nếu cho cô , uống rượu nhẹ tuy dễ say nhưng uống nhiều quá cũng sẽ say như thường, cô nhất định sẽ ham uống như .
Ánh mắt Tiêu Khả Tình bắt đầu trở nên mê ly, đỏ mặt : “Anh Lục, uống xong đợi nửa tiếng nữa thì phòng tắm ngâm , ít nhất ngâm nửa tiếng trở lên, nước tắm em chuẩn sẵn cho .”
Nói xong, cô xoay định rời , nhưng bước chân vẻ loạng choạng, cảm giác đầu càng lúc càng choáng váng, một cái lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.