Tiêu Tuấn Kiệt lúc mới nhớ tới Lục Đình, vẫn là em gái cẩn thận: “Vậy chúng mau thôi.”
Tiêu Khả Tình xách bữa sáng, kéo tay trai, hai nhanh chóng rời khỏi gian, giây tiếp theo trở phòng trong khu gia binh.
Tiêu Khả Tình xuống bàn ăn: “Anh, hỏi ! Lục Đình còn qua, lát nữa cùng ăn sáng luôn.”
Tiêu Tuấn Kiệt nghiêm túc: “Chuyện gian nhất định bảo mật, nếu em sẽ nguy hiểm, lo lắm.”
Tiêu Khả Tình ném cho trai một ánh mắt yên tâm: “Em ngay cả ba cũng , nhưng em thể trơ mắt tìm c.h.ế.t !”
Tiêu Tuấn Kiệt: “Anh ! Còn Lục Đình cũng là vì cứu mới thương, em xem thể nghĩ cách cứu trong tình huống lộ tẩy .”
Tiêu Khả Tình: “Anh tưởng em cứu ? Mỗi rót nước cho các trong bệnh viện, em đều thêm nước linh tuyền pha loãng , nếu với điều kiện y tế như các đều nhiễm trùng . Cũng vì sợ lộ nên mỗi em chỉ dám thêm một giọt.”
Tiêu Tuấn Kiệt gật đầu tỏ vẻ hiểu.
Tiêu Khả Tình tạm dừng một lát tiếp: “Được , em nghĩ cách. Hôm nay bảo Hạ Dương mua một cái bồn tắm mang tới đây, nếu cánh tay thương tiện ngâm.”
“Còn nữa, mặt ngoài vẫn giả vờ khỏi, nếu khó giải thích.”
Tiêu Tuấn Kiệt: “Cái đương nhiên , sẽ đem nguy hiểm cho em .”
Tiêu Tuấn Kiệt còn nhiều điều hỏi thì thấy tiếng gõ cửa. Tiêu Khả Tình dậy: “Em mở cửa.”
Nhìn thấy Lục Đình ngoài cửa, cô mỉm : “Anh Lục, , đang đợi cùng ăn đấy!”
“Được.” Lục Đình đóng cửa phòng , theo Tiêu Khả Tình đến bàn ăn.
Anh xưa nay để ý đến cách ăn mặc của phụ nữ, nhưng Tiêu Khả Tình là một ngoại lệ.
Mỗi khi thấy Tiêu Khả Tình, cách ăn mặc của cô đều giống , hôm nay cô toát lên vẻ thanh xuân đầy sức sống và tinh thần phấn chấn.
Tiêu Khả Tình quên lấy đũa, đang định dậy lấy thì Tiêu Tuấn Kiệt giữ : “Em gái, để .”
Lục Đình chằm chằm dáng sải bước của Tiêu Tuấn Kiệt, thể xác định hồi phục như lúc ban đầu.
Chỉ thấy Tiêu Tuấn Kiệt một tay cầm đũa, mặt tràn đầy nụ đắc ý, kìm mà khoe khoang: “Lục ca, xem, chân của , em gái chữa khỏi đấy.” Nói còn nhảy nhót tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-47-bia-chuyen-lua-luc-dinh.html.]
Nếu chân của Tiêu Tuấn Kiệt đều thể chữa khỏi, thì tay của chắc chắn cũng thành vấn đề.
Sau khi điều chỉnh cảm xúc, cũng còn lo lắng cho tay của nữa, cũng chẳng cô nhóc dùng cách gì mà chữa khỏi cho trai cô.
Tiêu Tuấn Kiệt nghiêm túc : “Lục ca, ông bảo Hạ Dương mua cái bồn tắm mang tới đây để ngâm thuốc, đưa đến chỗ , tối nay trị liệu tay cho ông. nhất định bảo mật, hồi phục cũng giả vờ giả vịt, thể để em gái gặp nguy hiểm .”
Lục Đình , trong lòng dâng lên một dòng nước ấm.
“Được.” Lục Đình gật đầu, rõ sự lo lắng của Tiêu Tuấn Kiệt là thừa.
Tiêu Khả Tình tính toán mở chế độ “lừa ”, bịa ngay một câu chuyện.
Đôi mắt Tiêu Khả Tình đảo một vòng, chuyện xưa cứ thế tuôn : “Anh Lục, là thế nhé! Có một ngày em dạo phố, vô tình cứu một ông cụ tính tình cổ quái. Quá trình cứu thế nào em cũng kể chi tiết , các ý chính là .”
“Ông cụ liếc mắt một cái liền cơ thể em yếu ớt, nên để báo đáp em, ông cho em năm viên thuốc, khi nguy hiểm đến tính mạng thì thể cứu mạng, thể nhược ăn thì thể cường kiện thể.”
“Ông cụ ngàn dặn vạn dò, những viên t.h.u.ố.c chuyện đùa, dặn em chỉ ăn khi ở nhà ai. Ông bảo em về nhà là ăn ngay một viên. Trong đó một viên em ăn , cơ thể cũng trở nên hơn, còn ốm vặt nữa.”
“Cho nên ở bệnh viện, em dám dùng t.h.u.ố.c cho các . Đêm qua em dùng hai viên cho trai, hiện tại còn dư hai viên chuẩn dùng cho .”
“Ông cụ thích ăn uống, em mỗi ngày đều đổi món ngon cho ông ăn, cho nên tay nghề nấu nướng của em mới lên đấy! Ông cũng dạy em nhiều bản lĩnh, tháo tay tháo chân cũng là ông dạy em.”
Tiêu Khả Tình còn lắc đầu, tiếc nuối : “Chỉ tiếc ông cụ mệnh , một năm qua đời. Nếu còn sống, em nhất định sẽ đưa các gặp ông .”
Tiêu Tuấn Kiệt trong lòng thầm nghĩ, còn thể lừa như ? Lục Đình tin ? Dù là tin đấy.
Lục Đình đôi mắt to tròn long lanh như trời của Tiêu Khả Tình, cô bịa chuyện sống động như thật để lừa .
dáng vẻ sinh động hoạt bát của cô, Lục Đình cảm thấy một loại rung động khó tả.
Tiêu Khả Tình đảo mắt, mang theo vài phần nghịch ngợm và đắc ý : “Anh Lục, em đối với chứ! Hai viên cuối cùng em để cho đấy.”
Lục Đình đó còn đang do dự vì tay tàn phế, đem hạnh phúc cho Tiêu Khả Tình. Hiện tại cần lo lắng về tay nữa, cần từ hôn, thích cô, kết hôn với cô.
Chuyện phiền lòng mấy ngày nay, giờ khắc giải tỏa.
Ánh mắt Lục Đình nhu tình như nước, thẳng cô, tình ý trong đôi mắt hề che giấu chút nào. “Ừ, , cũng sẽ đối với em hơn nữa.”
Tiêu Tuấn Kiệt hồ nghi chằm chằm Lục Đình, cảm giác lời cứ là lạ thế nào nhỉ.