Tiêu Tuấn Kiệt giơ tay thời gian, còn nửa giờ nữa mới đến giờ hẹn với , lúc cũng thể cửa, chào hỏi em gái xong liền cưỡi xe máy hướng đoàn văn công .
Hắn đeo kính râm quả thật giống như em gái , che ánh mặt trời đồng thời, còn thể chắn gió.
Ở chỗ bảo vệ cửa lấy giấy chứng nhận của , lúc mới cưỡi xe máy , chờ ở cửa đoàn của .
Dựng xe gọn gàng, kính râm tháo xuống, treo áo khoác bò.
Khẽ tựa xe, giơ tay đồng hồ, *ai da! Vẫn là đến sớm một chút, còn hai mươi phút nữa mới đến giờ.*
Cùng lúc đó, Dương Vân Thu họp xong, văn phòng Dương đoàn trưởng, hôm nay cũng là ở trong đoàn, bà mới thể xin nghỉ.
Gõ cửa, , liền thấy Dương đoàn trưởng đang trò chuyện với Kiều San San.
Kiều San San thấy phó đoàn trưởng Dương tìm đoàn trưởng, cô điều lên : “Nếu các vị chuyện , lát nữa đến?”
Dương Vân Thu vội vàng : “Kiều San San cần, chỉ xin đoàn trưởng một ngày nghỉ, xong liền .”
Kiều San San gật gật đầu: “Được.”
Dương đoàn trưởng : “Sao tới cô liền xin nghỉ? Tôi còn công việc tìm cô đấy! Còn chuyện với cô nữa.”
Dương Vân Thu lập tức chút bất đắc dĩ: “Còn con trai làm lo lắng, nó hôm nay giới thiệu cho nó một đối tượng xem mắt, đây tới xin đoàn trưởng một ngày nghỉ .”
Đứng ở bên cạnh Kiều San San hô hấp cứng , *Tiêu Tuấn Kiệt chính là một kẻ lừa đảo.*
Dương Vân Thu từ trong túi lấy băng ghi âm con gái đưa cho bà, đưa cho Dương đoàn trưởng: “Con gái giao cho ông.”
Dương đoàn trưởng tiếp nhận băng ghi âm, lập tức nở nụ , đối với Kiều San San : “Cô bây giờ mang băng ghi âm đến phòng phát thanh đến, lúc chuyện với phó đoàn trưởng Dương một lát.”
“Được.” Kiều San San tiếp nhận băng ghi âm liền ngoài.
Kiều San San bĩu môi, *Tiêu Tuấn Kiệt chính là một kẻ lừa đảo.*
*Còn lừa cô thích, là chướng mắt cô nên tìm cớ mà thôi, may mà nhanh chóng tỉnh ngộ, bằng bây giờ còn chừng đau lòng đến mức nào!*
*Cô kém như ?*
Lần đầu tiên cô hoài nghi chính thật sự kém cỏi.
Đây cũng là đầu tiên cô thích một kết thúc một cách chật vật như .
Thật đúng là may mắn lún sâu , thấy , tuyệt đối phản ứng .
Cô , bỗng chốc dừng bước chân, liền thấy Tiêu Tuấn Kiệt dựa nghiêng xe máy, một chân dài tùy ý chống xuống đất, một chân khác cong lên, đế giày tựa xe.
Ăn mặc trang phục thời thượng nhất hiện nay, trong tay còn cầm kính râm thưởng thức, một khuôn mặt càng là góc cạnh rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-286-kieu-san-san-gap-tieu-tuan-kiet.html.]
Cả tản một loại khí chất phóng khoáng trai.
Không gì thể hiện đàn ông chính là một chủ nhân tiền nhan sắc.
Trái tim vốn đang tức giận của cô, thế nhưng bỗng dưng chút hoảng loạn, * gì ghê gớm , chướng mắt , còn thèm.*
Tiêu Tuấn Kiệt cũng thấy Kiều San San, sững sờ.
Hai bốn mắt .
Tiêu Tuấn Kiệt vẫn là đầu tiên thấy Kiều San San mặc quân phục, tôn lên vẻ tuấn sảng khoái của cô, đôi mắt linh động vốn giờ phút thêm vài phần khí, trông tươi , một vẻ khác.
Cùng dáng vẻ em gái mặc quân phục còn chút giống, nhịn thêm hai mắt.
Kiều San San vốn định đầu liền , nhưng , bước chân như là đóng đinh , nhúc nhích , cứ như Tiêu Tuấn Kiệt.
Nhìn ăn mặc chải chuốt, * là xem mắt , ai thèm, liếc mắt dời tầm mắt, làm bộ quen giống như, cố tỏ bình tĩnh từ bên cạnh Tiêu Tuấn Kiệt qua.*
Tiêu Tuấn Kiệt nhịn xuống cong khóe môi, *đây là giả vờ quen !*
*Cũng đến mức làm bộ quen chứ, cùng em gái cô là bạn bè, còn cứu chân cô nữa mà!*
*Cô gái thở phì phì trừng mắt , đôi mắt thủy linh trông hung dữ, còn chút đáng yêu.*
*Khó trách thể cùng em gái thành bạn bè, hai chỗ còn giống.*
Hướng phía thoáng qua bóng dáng cô , *“A”* một tiếng lạnh nhạt, giơ tay đồng hồ, còn mười phút nữa mới đến giờ hẹn với .
Kiều San San đem băng ghi âm đưa đến , mới trở về , cố ý chậm , cô về về vẫn mất mười mấy phút, Tiêu Tuấn Kiệt và phó đoàn trưởng Dương hẳn là .
Trong lòng cũng bình tĩnh , hướng tới đường cũ trở về.
Tiêu Tuấn Kiệt dựa lâu cũng thoải mái, ở xung quanh cũng , ngước mắt liền thấy Kiều San San.
Kiều San San nghĩ tới còn , cô trở về khi chậm .
*Ai!* Nhìn thoáng qua, dời tầm mắt, vẫn là làm bộ quen thì hơn.
Tiêu Tuấn Kiệt Kiều San San một cái , liền từ bên cạnh qua, như là xa lạ , nhịn xuống gọi cô : “Kiều San San.”
Kiều San San bỗng chốc dừng bước chân, xoay về phía Tiêu Tuấn Kiệt, chút bực bội : “Làm gì!”
Tiêu Tuấn Kiệt tiến lên tới mặt Kiều San San: “Giả vờ quen ?”
Kiều San San thành khẩn gật gật đầu : “ ! Anh !”
Tiêu Tuấn Kiệt nghẹn lời: “Tôi mù, thể ?”