Xuyên 70: Từ Hôn Rồi, Anh Lại Không Buông Tay - Chương 28: Oan gia ngõ hẹp

Cập nhật lúc: 2026-03-02 05:01:11
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Khả Tình xua tay từ chối: “Thật sự việc gì, cần , đưa cái rổ cho .”

Kiều Quân xách cái rổ lên ướm thử trọng lượng, : “Cô đưa cơm cho nhà ? Là đụng trúng cô, để xách giúp cô , cái cũng khá nặng đấy.”

“Tự xách .” Tiêu Khả Tình định tiến lên một bước lấy cái rổ.

Kiều Quân nghiêm túc : “Vị đồng chí , cô cứ để giúp , thật sự cảm thấy áy náy, thôi!”

Kiều Quân đợi Tiêu Khả Tình đáp lời, xách theo cái rổ xoay .

Thực Kiều Quân tư tâm. Trước nay từng cảm giác tim đập thình thịch với bất kỳ phụ nữ nào như thế , nhân cơ hội tiếp cận để hiểu thêm về cô gái .

Kiều Quân với Tiêu Khả Tình: “Tôi là Doanh trưởng Doanh 2 của bộ đội , tên là Kiều Quân.”

Tiêu Khả Tình nhàn nhạt đáp một tiếng: “Vâng.”

Đi đến cửa phòng bệnh, Tiêu Khả Tình thấy Hạ Dương , bèn xoay : “Kiều doanh trưởng, tới nơi , thể đưa rổ cho .”

Kiều Quân , gõ cửa: “Vừa khéo cũng quen bên trong, để xách cho.”

Hạ Dương thấy tới liền chào: “Kiều doanh trưởng.”

Tiêu Tuấn Kiệt thấy là Kiều Quân thì ngạc nhiên: “Sao tới nữa ?”

Kiều Quân giơ cao cái rổ quơ quơ, : “Đưa cơm.”

Tiêu Khả Tình cùng Dương Lan cũng bước theo.

Kiều Quân nhướng mày : “Tuấn Kiệt, xem khéo , cửa cẩn thận đụng vị nữ đồng chí , hóa tới đưa cơm cho các .”

Tiêu Tuấn Kiệt cùng Lục Đình là đụng , lập tức Tiêu Khả Tình từ xuống để kiểm tra.

Tiêu Tuấn Kiệt sốt ruột hỏi: “Muội, em ?”

“Ca, em , cũng là do em đường nên mới đụng , may mà Kiều doanh trưởng đỡ em.”

Tiêu Tuấn Kiệt trầm giọng : “Kiều Quân, làm cái gì thế hả? Sao đụng em gái ? Em gái tay chân mảnh khảnh thế , đụng nó xảy chuyện gì thì làm bây giờ!”

“Là của , là của . Tuấn Kiệt, giới thiệu một chút ?”

Tiêu Tuấn Kiệt liếc Kiều Quân một cái: “Em gái , Tiêu Khả Tình.”

Tiêu Khả Tình lấy phần cơm của Hạ Dương : “Hạ Dương, vì nồi cơm điện nên nấu cơm , nhà ăn mua cơm nhé, làm thêm cho hai món mặn đây.”

Hạ Dương nhận lấy hộp cơm: “Cô cần nấu cho , nhà ăn ăn là .”

Tiêu Khả Tình: “Đã là tiện tay làm mà.”

Hạ Dương liền rủ Kiều doanh trưởng cùng nhà ăn ăn cơm. Dương Lan hàn huyên vài câu cũng về.

Tiêu Khả Tình vẫn như thường lệ, bày biện thức ăn và cháo lên bàn cạnh giường Tiêu Tuấn Kiệt, : “Ca, nồi cơm điện nên em nấu cơm , dùng nồi gang em quen, sợ nấu khê mất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-28-oan-gia-ngo-hep.html.]

“Được , chiều nay bảo Hạ Dương mua. Em xem còn cần mua gì nữa thì một cái danh sách cho .”

Tiêu Tuấn Kiệt uống một ngụm cháo, đôi mắt tức khắc sáng rực lên. Sao món cháo ngon đến thế chứ?

Tiêu Khả Tình sang : “Lục ca, ăn cơm thôi! Hôm nay là cháo sườn, ăn xong hai ngày cháo , em sẽ nấu cơm tẻ cho các ăn.”

Lục Đình ngước mắt Tiêu Khả Tình: “Vừa nãy đụng đau ?”

Sao cảm giác Lục Đình bỗng nhiên dịu dàng thế nhỉ? Hắn là đang quan tâm ?

“Tôi , đau.” Tiêu Khả Tình đỏ mặt, cúi đầu che giấu. Thật tiền đồ, dù kiếp cũng sống đến 36 tuổi , còn động một chút là đỏ mặt thế ?

Lục Đình chỉ cần ngửi thấy mùi thơm thức ăn là cơm hôm nay chắc chắn ngon.

Cháo sườn mềm mại mượt mà, miệng là tan. Trứng hấp vị thanh khiết kết hợp với thịt băm đậm đà làm dư vị vô cùng, khoai tây sợi chua cay cực kỳ đưa cơm.

Lục Đình ăn : “Cô nấu ăn ngon thật.”

Ở nhà ăn, hai cũng đang ăn cơm. Hạ Dương và Kiều Quân thịt trong hộp cơm mà thèm nhỏ dãi.

“Kiều doanh trưởng, tay nghề của đồng chí Tiêu đến mức nào . Sáng nay ăn mì sợi cùng bánh bao, quả thực là món ngon nhất từng ăn.”

Kiều Quân nếm thử món thịt và khoai tây Tiêu Khả Tình làm, gật gù: “Ừ, giờ , làm khoai tây thôi mà cũng ngon hơn khác, thịt cũng .”

Tiêu Tuấn Kiệt cảm thán: “Muội , giờ ăn cơm em nấu xong, mới phát hiện cơm nhà ăn thật sự quá khó nuốt.”

Tiêu Khả Tình thấy món ăn làm công nhận thì vui vẻ.

Sau khi ăn xong, nghỉ ngơi một lát, Tiêu Khả Tình hỏi: “Ca, chiều nay còn truyền nước biển ?”

Tiêu Tuấn Kiệt xấp tài liệu dịch thuật của em gái, : “Có, giống như buổi sáng.”

Lúc Hạ Dương gõ cửa bước báo cáo: “Lục phó đoàn trưởng, một nữ đồng chí ở Đoàn văn công tới thăm .”

Tiêu Khả Tình trong lòng thầm đoán, của Đoàn văn công chẳng lẽ là Dương Quế Chi? Khóe miệng cô nhếch lên, kịch để xem !

Lục Đình giọng điệu ôn hòa : “Được, cho cô .”

Dương Quế Chi bước liền thấy Lục Đình giường và Tiêu Khả Tình đang bên cạnh.

kinh ngạc chỉ tay mặt Tiêu Khả Tình: “Cô… Sao cô ở đây?”

Tiêu Khả Tình nhún vai, mắt vấn đề , thấy trai cô cũng ở đây ? “Chẳng lẽ thể ở đây ?”

Dương Quế Chi Lục Đình, dịu giọng: “Đình ca ca, em thương nên mua chút đồ đến thăm .”

Trước Dương Quế Chi còn giả vờ thích Lục Đình mặt cô, chỉ gọi là Lục ca, giờ gọi “Đình ca ca” ngọt xớt. Tiêu Khả Tình cái giọng điệu giả tạo mà thấy khó chịu.

Dương Quế Chi đặt đồ lên bàn, tâm tư xoay chuyển liên tục. Cơ hội chẳng tới ?

Khóe môi cô nhếch lên. Xem cô làm thế nào để Lục Đình càng thêm chán ghét con nhỏ . Cái đồ ngu ngốc ngu đến mức nào cô rõ nhất.

Loading...