Tiêu Quốc Vĩ hết cú sốc đến cú sốc khác làm cho ù cả tai, ông lớn tiếng: “Còn cái gì giấu nữa, một cho hết , đừng lôi thôi lếch thếch.”
Lục Đình nghĩ nếu tung một đòn hiểm, làm ông thể chịu gả con gái cho , e là vẫn còn nung nấu ý định làm mai cho Tình Nhi: “Lúc cứu Tình Nhi, cháu ôm cô , còn hôn mấy phút liền. Bác gái và các bác sĩ, y tá ở bệnh viện đều thấy cả, cháu chắc chắn chịu trách nhiệm chứ ạ!”
Tiêu Tuấn Kiệt: “!!!” Cuối cùng cũng da mặt em dày đến mức nào, hôm nay đúng là mở mang tầm mắt.
Tiêu Quốc Vĩ: “!!!”
Sắc mặt ông đại biến, ngữ khí dồn dập: “Còn gì nữa ? Nói hết !”
Lục Đình tiếp: “Cháu mà , bác đừng giận đấy nhé.”
Tiêu Quốc Vĩ sa sầm mặt, quát: “Nói!”
Tiêu Tuấn Kiệt xem đến là hăng say, còn chuyện gì kinh khủng hơn nữa ? Ái chà! Khâm phục em thật, đây đúng là nhịp điệu sợ c.h.ế.t mà! Anh còn đang sợ lão t.ử nhà c.h.ế.t đây .
Lục Đình liếc Tiêu Tuấn Kiệt một cái, Tiêu Quốc Vĩ, nghiêm túc : “Cháu là của con gái bác .”
Tiêu Tuấn Kiệt: “!!!”
Tiêu Quốc Vĩ ngẩn trong tích tắc, là cái ý đó ? Ôi trời... cái thằng nhóc thối tha ... đây là... ôi trời...
Lục Đình thấy Tiêu Quốc Vĩ tức đến đỏ cả mặt, vội vàng : “Cháu và Tình Nhi thể tách rời , bác cũng đừng đ.á.n.h gậy uyên ương nữa. Có thêm một đứa con trai như cháu chẳng ? Tối qua cháu dụng tâm cả đêm bản kiểm điểm , bác xem thử ạ?”
Tiêu Tuấn Kiệt thấy xấp giấy bàn, đang định cầm lên xem thì Tiêu Quốc Vĩ nhanh tay chộp lấy. Ông phắt dậy, quát lớn: “Cậu ăn đòn !”
Nói xong, Tiêu Quốc Vĩ lườm Lục Đình một cái, hầm hừ nhà.
Tiêu Tuấn Kiệt hướng về phía Lục Đình giơ ngón tay cái: “Không làm con rể nữa ? Làm ba tức đến mức đó, cũng giỏi thật đấy.” Nói xong, cũng theo nhà.
Lục Đình cũng theo phòng. Hôm nay nhất định làm cho ngô khoai, hơn nữa tối nay còn mặt dày ở ăn ké bữa cơm mới .
Tiêu Quốc Vĩ cầm xấp giấy ghi 8 năm quân ngũ và bản kiểm điểm của Lục Đình về phòng.
Ông xuống ghế bắt đầu . Nhìn xấp giấy dày cộp , chắc là cả đêm thật.
Đầu tiên ông cầm bản kiểm điểm lên, lật xem từng trang một.
Từng câu từng chữ đều chân thành, giữa những hàng chữ toát lên sự dụng tâm của Lục Đình dành cho con gái ông.
Sau đó, ông mở phần ghi chép về quá trình quân ngũ của Lục Đình. Trong đó ghi chi tiết từng chút một những ngày tháng ở bộ đội của .
Từ sự kiên cường khi huấn luyện, đến những vinh quang huy hoàng khi lập công.
Sự dũng cảm sợ hãi khi đối mặt với khó khăn.
Khi đến những đoạn Lục Đình thương, ông cũng khỏi rùng , cảm giác như chính cũng đang trải qua .
Ông trong phòng lật từng trang, gian yên tĩnh đến mức chỉ thấy tiếng sột soạt của giấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-278-luc-dinh-mat-day.html.]
Khi xem đến trang cuối cùng, nội tâm ông thể bình tĩnh trong một thời gian dài.
Ông đập trang cuối cùng xuống bàn. Vẫn là mắc mưu thằng nhóc , cái gì , xong giờ ông chẳng còn chút lửa giận nào nữa.
Ông cầm xấp giấy lên , chữ thằng nhóc mà thế ? Rồi ông hầm hừ ném nó xuống bàn.
Lúc , Lục Đình đang cạnh Tình Nhi trò chuyện với ông nội.
Tiêu Quốc Vĩ xuống lầu, thấy Lục Đình đang cùng ông nội tán gẫu về những chuyện thú vị trong quân đội, con trai ông cũng bên cạnh phụ họa, con gái thì sát bên Lục Đình mật.
Nhìn dáng vẻ vui vẻ của con gái, ông làm nỡ lòng nào ngăn cản hai đứa nữa, hơn nữa hai đứa ... như thế .
Thôi thì cứ quan sát thêm . Ông bước xuống cầu thang, tiếng bước chân cũng to hơn.
Lục Đình sang thấy bác Tiêu xuống, liền dậy : “Bác trai ạ, lúc nãy nguội , để cháu đổi ly khác cho bác.” Nói xong, dậy bếp pha .
Tiêu Quốc Vĩ xuống cạnh con gái, cô.
Tiêu Khả Tình kéo tay ông, làm nũng: “Ba, đừng giận nữa ba?”
Nghe con gái , lòng Tiêu Quốc Vĩ mà mềm cho .
Lục Đình bưng chén , hai tay dâng lên mặt Tiêu Quốc Vĩ: “Bác trai, bác xem cháu mua hương vị thế nào, ngon cháu đổi loại khác.”
Tiêu Quốc Vĩ liếc Lục Đình một cái, nhận lấy chén , thổi thổi nhấp một ngụm nhỏ: “Ừm.”
Lục Đình nở nụ , cuối cùng thì ông cũng tha thứ cho ! Anh sang Tiêu Khả Tình rạng rỡ.
Ánh mắt hai quấn quýt lấy đều lọt mắt Tiêu Quốc Vĩ. Ôi trời! Thật nỡ mà.
Tiêu Tuấn Kiệt Lục Đình, thầm nghĩ học thêm một chiêu, đúng là cương nhu.
Mẹ Tiêu xách giỏ rau , trong giỏ là rau hái ngoài vườn.
Tiêu Quốc Vĩ vợ xách giỏ rau, mắt đảo một vòng, Lục Đình hỏi: “Cậu nấu cơm ?”
Ông con gái gả cho nó ngày nào cũng nấu cơm cho nó ăn, vất vả lắm!
Lục Đình , đây là thử thách dành cho , lập tức hào hứng: “Cháu ạ.”
Tiêu Quốc Vĩ : “Cậu đừng mà khoác lác, chuyện dễ lộ tẩy lắm đấy. Đối tượng của Ca Cao nhà mà nấu cơm là .”
Mẹ Tiêu chồng hỏi , nhịn bật .
Hồi đó ông cũng ba bà hỏi y như , lúc đó Tiêu Quốc Vĩ lập tức bếp làm một bàn thức ăn, ba bà mới chịu nhận ông làm con rể. Xem ông ngầm công nhận Lục Đình .
Lục Đình tiến tới nhận lấy giỏ rau từ tay Tiêu: “Bác gái để cháu làm cơm cho, nếm thử tay nghề của cháu.”
Mẹ Tiêu gật đầu: “Được.”