Tiêu Khả Tình bức thư trong tay Lục Đình: “Cô thư tình cho !”
Lục Đình lập tức sắc mặt khó coi: “Em cứ bừa, xem, đây mang về cho em , cũng quá phiền .”
Tiêu Khả Tình nhận thư, *cô mới sở thích xem thư tình của khác !*
“Cho em làm gì! Em mới xem, em tin .”
Lục Đình một câu “em tin” của Tình Nhi, trong lòng lập tức nhẹ nhõm, hộp diêm bàn , cầm lên: “Anh cũng xem, dứt khoát đốt .” Hắn dậy bếp, đốt phong thư, bỏ bệ bếp.
Nhìn lá thư cháy hết, Lục Đình lúc mới trở bên cạnh Tiêu Khả Tình xuống.
Tiêu Khả Tình nghĩ Lục Đình vẫn luôn chuyện xe máy, *xem là vẫn phát hiện,* cô uống một ngụm đường đỏ : “Hôm nay trai em như , suy nghĩ gì ?”
Lục Đình vươn tay ôm lấy vai cô: “Có chứ! Sao .”
Tiêu Khả Tình thuận thế dựa lòng : “Là gì? Nói xem.”
Lục Đình hôn nhẹ lên đầu cô một cái : “Anh yêu em, hiện tại em yêu cả, tin em sẽ yêu , thể chờ.”
Tay Tiêu Khả Tình cầm bình giữ nhiệt run lên, cô đối diện với đôi mắt đàn ông: “Tại cảm thấy em yêu chứ?”
Lục Đình nghĩ tới cô thể hỏi vấn đề như , hỏi dò: “Tiền lương đưa em, em dùng ?”
Tiêu Khả Tình lắc đầu: “Chưa ạ!”
Đôi mắt Lục Đình tối sầm, hỏi: “Phiếu mua hàng thì ?”
“Chưa ạ!”
Lục Đình nhíu mày “Sách” một tiếng, vẫn là lời trong lòng: “Tại dùng? Anh cho em tiền em cũng tiêu, trong nhà sắp xếp chuyện hôn nhân của hai , em cũng từ chối, đừng tưởng cái gì tổ huấn cũng chỉ là cái cớ để từ chối , em còn rời xa cho dễ dàng hơn .”
Bị như trong lòng Tiêu Khả Tình vẫn chút chột , *thật sự là tìm cớ.*
cô rời xa mà! Cô tự giác mà nâng cao giọng: “Em rời xa , hơn nữa em dùng tiền là vì em nhớ để dùng.”
Lục Đình mím môi , rõ ràng tin: “Khi nào mới nhớ để dùng?”
Tiêu Khả Tình chút dở dở : “Anh em dùng tiền của đến ! Thật sợ em tiêu hết tiền của ? Hay là em tiêu tiền ghê gớm đến mức nào ?”
Lục Đình lạnh lùng “A” một tiếng: “Không dùng thì dùng, còn tìm nhiều cớ như , nếu sợ em tiêu hết, thể đưa cho em ?”
Tiêu Khả Tình giọng nũng nịu : “Anh hiểu lầm em .”
Lục Đình cúi đầu cô, giọng trầm thấp: “Anh hiểu lầm em thế nào? Em gả chẳng lẽ em tìm cớ ? Không kết hôn ngay cả đính hôn em cũng , là em yêu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-264-anh-ngoc-qua-di.html.]
Tiêu Khả Tình ngẩng đầu , giọng mềm mại : “Lục Đình, ngốc quá !” Giọng điệu, thậm chí mang theo chút hương vị làm nũng.
Cả Lục Đình run lên, *ôi chao! Cái kiểu làm nũng mà chịu nổi, đây vẫn là đầu tiên cô gọi tên , mà dễ đến thế, nỗi ấm ức trong lòng cũng biến mất hơn nửa.*
Lục Đình ôn hòa : “Ừm, ngốc, nếu em yêu , đến bây giờ vẫn còn rời xa .”
Tiêu Khả Tình lúc cuối cùng cũng hiểu , * đàn ông chính là cảm giác an ,* cô rúc lòng : “Lục Đình, xe đạp của vẫn cứng đấy! Anh về nhà xem xem, thể mềm hơn chút .”
Lục Đình đôi mắt liếc cô, mang theo giọng cưng chiều : “Yếu ớt.”
Tiêu Khả Tình rời khỏi vòng ôm của đàn ông, dậy : “Em lên lầu tắm đây, cũng về !”
Lục Đình cũng theo dậy : “Anh cùng em, tìm trai em mà!”
Tiêu Khả Tình ở phía , Lục Đình theo cùng lên lầu.
Tiêu Khả Tình cửa định đóng cửa , về phía đàn ông, hai bốn mắt , giọng ngọt ngào mềm mại của cô : “Lục Đình, đúng là một tên ngốc lớn.” Nói xong, cô đóng cửa phòng .
Lục Đình tại chỗ, đó bật , * chẳng là tên ngốc lớn , nếu cũng sẽ bỏ lỡ ba năm.*
Lục Đình gõ cửa phòng Tiêu Tuấn Kiệt.
Tiêu Tuấn Kiệt đang cầm iPad xem lịch sử, liền thấy tiếng gõ cửa, *lúc cũng chỉ thể là em gái tìm :* “Vào !”
Lục Đình mở cửa, liếc mắt một cái thấy Tiêu Tuấn Kiệt đang gì đó, khi tiến lên xem kỹ hơn, Tiêu Tuấn Kiệt hoảng hốt giấu trong chăn.
Lục Đình nhướng mày : “Xem gì? Còn giấu cho xem?”
Tiêu Tuấn Kiệt chút hoảng loạn : “Đọc sách mà!”
Lục Đình hiển nhiên là tin: “Sách gì mà thể khiến hoảng loạn đến , cũng xem thử.” Hắn tiến lên đến mép giường Tiêu Tuấn Kiệt.
Tiêu Tuấn Kiệt vội vàng : “Anh sẽ tìm đối tượng ? Xem sách cấm, cái thấy nên ngại .” *Lúc trong lòng bất an.*
Lục Đình “Sách” một tiếng: “Cậu cũng thật là, sợ tự nghẹn hỏng !”
Ánh mắt nghi ngờ Tiêu Tuấn Kiệt, *thứ gì còn phát ánh sáng? Chẳng lẽ là lầm !*
Tiêu Tuấn Kiệt sang chuyện khác: “Tìm việc gì?”
Lục Đình thẳng: “Tối nay chúng cùng lên núi, bồi bổ cho em gái , đặt nhiều bẫy một chút, sáng mai thu con mồi, sáng thời gian.”
Tiêu Tuấn Kiệt là bồi bổ cho em gái, liền một tiếng đáp ứng.
Lục Đình tiếp: “Tối nay chúng ngoài đừng để em gái phát hiện, sợ cô , cô đòi đưa lên núi đồng ý, tối nay càng , ?”