Tiêu Khả Tình lau nước mắt cho , dỗ dành: "Mẹ ơi đừng nữa, sưng mắt lên là lát nữa ba về thấy mắng tụi con đấy."
Nghe con gái , tâm trạng Tiêu khá hơn hẳn: "Mua xe xong chắc trong còn tiền ?" Mẹ Tiêu dậy tới tủ quần áo.
Tiêu Khả Tình đáp: "Vẫn còn một ít ạ."
Mẹ Tiêu mở tủ lấy một chiếc rương lớn đặt lên giường, hai em một lát mới mở . Tiêu Khả Tình và Tiêu Tuấn Kiệt tò mò ghé mắt , Tiêu Tuấn Kiệt trợn tròn mắt kinh ngạc. Mẹ Tiêu bắt đầu đếm những xấp tiền "Đại đoàn kết" (tờ 10 tệ). Tiêu Khả Tình thể tin để nhiều tiền mặt trong nhà như .
Cô tò mò hỏi: "Mẹ, để nhiều tiền mặt ở nhà thế ạ?"
Mẹ Tiêu : "Đây là tiền bà ngoại lén cho , gửi ngân hàng." Mẹ đếm xong, dùng một tờ báo bọc đưa cho con gái: "Cầm lấy mà tiêu con ạ."
Tiêu Khả Tình trố mắt : "Mẹ, quá! Con cứ tưởng sẽ mắng con cơ, ngờ còn cho thêm tiền nữa." Cô ôm cánh tay làm nũng.
Mẹ Tiêu âu yếm: "Cầm lấy, mua gì thì mua. Mẹ còn chuẩn cả của hồi môn cho con nữa, con là đứa hiểu chuyện."
Tiêu Tuấn Kiệt cũng , nhịn hỏi: "Mẹ, thế còn con?"
Mẹ Tiêu lườm con trai một cái: "Con phần." Bà vội đóng rương , bảo: "Mau tìm con dâu về đây cho mới cho, giờ thì ." Ba con vui vẻ trong phòng.
Trong khi đó, phía Lục Đình, ngay giờ tan tầm, một chiến sĩ trẻ mang đến cho một bức thư. Anh cầm lấy xem, bên ngoài chỉ tên , liền hỏi: "Ai gửi thế?"
Chiến sĩ đáp: "Gửi ở phòng bảo vệ ạ, là một nữ đồng chí."
Lục Đình gật đầu: "Được , ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-261-buc-thu-bi-an-va-su-thien-vi-cua-ong-noi-luc.html.]
Anh phong thư, cảm thấy nó khá dày. Ai thư cho , mà là nữ đồng chí? Anh bước nhanh về văn phòng, xé thư . Vừa câu đầu tiên, đôi mắt cuộn trào cơn giận. Người đàn bà đúng là âm hồn tan, cô còn dám thư cho ? Anh đập mạnh bức thư xuống bàn, chẳng buồn tiếp.
Lần cũng vì cô đến đại viện mà Tình Nhi giận thèm mặt . Mỗi đều là vì cô . Nhìn bức thư bàn, đôi mắt sâu thẳm của hiện lên vẻ lạnh lẽo đáng sợ. Một lát , mới thu bức thư phong thư. Vốn định vứt nhưng nghĩ đến chuyện , quyết định mang về đưa cho Tình Nhi xem thì hơn.
Tại nhà họ Lục, Lục về ông nội kể chuyện Ca Cao mua xe máy. Bà kinh ngạc đến mức thốt nên lời, ba bước dồn thành hai chạy ngay kho. Ông nội Lục cũng lạch bạch chạy theo .
Mẹ Lục ngắm nghía chiếc xe máy từ xuống , trầm trồ: "Trời đất ơi, con bé đúng là chịu chi thật. Cả cái đại viện chắc chẳng tìm ai tiêu tiền bạo tay như nó, mà tiết kiệm gì thế !"
Ông nội Lục thấy liền trừng mắt, lớn: "Sao bảo tiết kiệm? Người kiếm tiền thì tiêu chứ, chị cứ lo hão. Con bé Ca Cao giỏi lắm, thấy ai một lúc mua hai chiếc xe máy bao giờ, nó còn kiếm nhiều tiền hơn nữa cho xem!"
"Cái gì? Hai chiếc cơ ạ?" Mẹ Lục thảng thốt.
Ông nội Lục đắc ý: "Ca Cao bảo trai nó thích xe máy nên nó mua cho một chiếc. Lại nghĩ Lục Đình là đối tượng của nó, mua cho thì , nên nó mua luôn hai chiếc đấy!"
Mẹ Lục hít một khí lạnh: "Trời ơi, hai mươi năm tiền lương của con chắc cũng chẳng mua nổi hai chiếc xe máy . là tổ tông tiêu tiền mà!"
Bà sờ soạng chiếc xe, thấy tờ giấy dán bình xăng. Bà cúi xuống , thấy nét chữ đẽ và hình vẽ độc đáo thì nhịn mà bật . Một học thức như chính là con dâu bà, thật quá. Ca Cao thật tinh mắt, chiếc xe đại khí bao. Trong ba đứa con trai, đúng là chỉ thằng út nhà bà là mắt nhất, tìm cô vợ học, xinh , giàu và hiếu thảo.
Ông nội Lục hừ lạnh: "Sao chị bảo nó là tổ tông kiếm tiền ? Tiêu tiền thì , tiêu tiền của chị ."
Mẹ Lục sang nịnh ông nội: "Ba, vẫn là ba mắt nhất, định cho con trai con một mối hời thế ."
Ông nội Lục nhếch môi: "Tôi bao giờ sai. Trước đây định giới thiệu Ca Cao cho thằng cả với thằng hai, tụi nó còn chê ỏng chê eo. Đứa thì bảo con bé còn nhỏ, đứa thì bảo nó . Chị thằng hai bây giờ sống thế nào , lời là chịu thiệt ngay! Sau nó còn hối hận dài dài. Dám bảo Ca Cao , giờ xem, con bé chẳng gấp trăm đứa nó đang theo đuổi ?"
Mẹ Lục nghĩ đến đứa con thứ hai cũng thấy đau đầu. Ông nội Lục tiếp lời: "Hồi đó , đứa nào cưới Ca Cao thì để hết đồ đạc cho đứa đó. Tôi là làm. Hai đứa cũng giúp nhiều , chỉ thằng út là giúp gì. Đồ của chị đừng mà tơ tưởng, để dành hết cho hai đứa nó đấy."