Hắn lập tức lo lắng, tay nhanh chóng sờ lên trán cô: “Tình Nhi, thế? Lại sốt ?”
Sự lo lắng của đều Tiêu Khả Tình thu trong mắt, trong lòng ấm áp: “Không , em yếu ớt thế.”
Lục Đình cảm nhận nhiệt độ bình thường mới yên tâm.
Tiêu Khả Tình quanh phòng: “Mẹ ?”
Lục Đình: “Anh bảo bác về , ở chăm sóc em, trưa bác sẽ đưa cơm tới.”
Tiêu Khả Tình gật đầu: “Lục ca, em khỏe , cứ về !” Cứ lượn lờ mặt cô thế , trái tim vốn an phận d.a.o động mất thôi, cô thầm mắng tiền đồ.
Lục Đình chăm chú cô, ôn nhu hỏi: “Em đang trốn tránh ?”
Ánh mắt Tiêu Khả Tình lảng tránh: “Đâu , em gì mà trốn, chẳng qua thấy nghỉ ngơi thôi!”
Khóe môi cong lên, : “Tình Nhi là đang quan tâm ? Anh còn tưởng em trốn chứ!” Đồ lừa đảo trốn , còn theo đuổi kiểu gì.
Tiêu Khả Tình bĩu môi, ai thèm quan tâm , tự đa tình. Cô đang định xuống giường thì Lục Đình sốt sắng ngăn : “Em làm gì, để lấy cho.”
Tiêu Khả Tình: “Em từ hôm qua đến giờ rửa mặt đ.á.n.h răng, cảm giác sắp thối hoắc . Còn nữa, em vệ sinh, giúp ?”
“À, cái thì đúng là giúp . Chờ chút, lấy áo khoác cho em khoác .” Lục Đình lập tức đến mở cái tay nải Lục mang tới.
Tìm một lúc thấy áo khoác , Lục Đình định lấy tạm một chiếc áo sơ mi của cô để khoác cho Tiêu Khả Tình thì bất ngờ từ trong áo sơ mi rơi một mảnh vải màu đen.
Trong lòng Lục Đình dâng lên sự tò mò, mảnh vải đen là cái gì? Hắn cầm lấy cái dây áo mảnh mai lên xem xét.
Miếng vải chỉ to bằng bàn tay , mỏng manh, còn trong suốt, làm đoán rốt cuộc là thứ gì.
Đang lúc nghi hoặc, ánh mắt vô tình quét qua chiếc quần lót màu đen cùng bộ rơi áo sơ mi, cũng mang theo vài phần trong suốt. Trong nháy mắt, bừng tỉnh đại ngộ.
Đầu óc Lục Đình như thứ gì đó giáng mạnh một cú, hình mất vài giây.
Bỗng chốc, mặt đỏ bừng, tim đập thình thịch, một luồng khô nóng mạc danh dâng lên trong lòng khiến chút tâm viên ý mã, miệng đắng lưỡi khô. Hắn vội vàng nhét nhanh hai món đồ lót trong áo sơ mi, còn ấn xuống thật chặt, sợ nó rơi nữa.
Hồi nhỏ từng thấy áo lót của , nhưng cái nào trông như thế ! Thứ rõ ràng khác một trời một vực với mấy cái áo lá trong ký ức của .
Ít vải thế thì mặc kiểu gì? Có mặc ?
Chậc, thầm mắng một câu lưu manh, kéo kéo cổ áo sơ mi, cố gắng bình sóng lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-115-su-co-ngai-ngung.html.]
Sau đó, lập tức đến mở ba lô của , chọn một chiếc áo khoác sạch sẽ mang .
Vì hai lưng với nên Tiêu Khả Tình phát hiện sự cố của đàn ông.
Tiêu Khả Tình vốn vòng một đầy đặn, cô quen mặc loại áo lót của thời đại vì nó nâng đỡ , chỉ thể mặc loại cúp C hiện đại mang theo từ gian.
Mẹ Tiêu đó cũng từng hỏi Tiêu Khả Tình áo lót và gợi cảm thế, cô chỉ bảo là nhờ bạn mua ở Cảng Thành, tiện thể tặng bốn bộ để đổi.
Tiêu Khả Tình vô tình ngước mắt lên, thấy Lục Đình đang cầm áo khoác của , ôn nhu khoác lên vai cô.
Lúc , cô mới kinh ngạc phát hiện tai đàn ông đỏ bừng, dường như cả cổ cũng nhiễm một tầng ửng đỏ khó phát hiện.
Tiêu Khả Tình thầm cảm thán, đàn ông thời thật quá ngây thơ, chỉ khoác áo cho cô thôi mà cũng hổ đến mức .
Cô nhịn nhếch miệng , cảm thấy đàn ông mắt đáng yêu chút ngây ngô chất phác.
Cái tên cũng thật là, lấy áo khoác cho cô, chẳng lẽ cô quần áo ?
Tuy nhiên, Lục Đình dường như nhận nụ của cô, chỉ nhẹ giọng : “Bác gái mang áo khoác cho em, mặc tạm của , sạch đấy.”
Tiêu Khả Tình đáp: “Em lạnh, cần mặc .”
Ánh mắt cô lưu chuyển gương mặt Lục Đình, cuối cùng dừng ở đôi mắt tràn ngập ôn nhu và quan tâm của .
“Ngẩn đó làm gì? Đưa tay đây nào!” Lục Đình thấy cô mãi phản ứng liền nhẹ giọng giục.
Động tác của nhẹ nhàng mà thuần thục, cài từng chiếc cúc áo, đó cẩn thận xắn tay áo lên gọn gàng, để lộ một đoạn cổ tay trắng nõn mảnh khảnh của Tiêu Khả Tình.
Ngay đó, đàn ông quỳ một gối xuống, đặt đôi chân Tiêu Khả Tình lên đùi .
Hắn ôn nhu tất cho cô, cẩn thận xỏ giày .
Toàn bộ quá trình, ánh mắt đàn ông đều chuyên chú và dịu dàng.
Giây tiếp theo, đột nhiên ôm lấy eo Tiêu Khả Tình, luồn tay qua khoeo chân cô, nhẹ nhàng dùng sức một chút liền bế bổng cô lên theo kiểu công chúa.
Tiêu Khả Tình kinh hô: “A...” Hai tay cô theo phản xạ quàng qua cổ Lục Đình, túm chặt lấy vạt áo vì sợ ngã.
Giờ khắc , cô thế mà bế kiểu công chúa!
Lục Đình ôm chặt cô lòng, thể cảm nhận rõ ràng thể mềm mại của cô. Chóp mũi kề sát bên môi cô, hít hà: “Ừm, hôi, thơm lắm, dễ ngửi.”