Cả nhà càng vui mừng khôn xiết, giấy chứng nhận công tác thì cần lo lắng chuyện xuống nông thôn nữa.
Mẹ kinh ngạc Tiêu Khả Tình: “Con gái, tiếng Anh của con giỏi ?”
Tiêu Khả Tình bịa chuyện: “Trước đây con chỉ để tâm đến Lục Đình thôi, chứ con nhiều thứ lắm, hát, nhảy, tóm là nhiều ạ.”
Ông nội cầm giấy chứng nhận công tác xem xem , tự hào : “Cháu gái của đúng là lợi hại.”
***
Bên , tại một đơn vị bộ đội ở phương Nam, báo cáo: “Phó đoàn trưởng Lục, điện báo của .”
Lục Đình nhận điện báo, thấy là do nhà gửi đến, trong lòng thầm nghĩ đến lúc về nhà, thể trì hoãn cô gái nhà thêm nữa, sớm ngày hủy hôn cũng , bồi thường cho cô một chút.
Dù trai cô vẫn là của , chỉ cần từ hôn, sẽ coi cô như em gái. Chuyện vẫn với một tiếng.
Nơi ở của hai đều trong khu gia binh. Cấp sắp xếp hai ở khu gia binh là để thể thường xuyên chăm sóc và bảo vệ giáo sư Dương, một nhà khoa học.
Giáo sư Dương cấp một sân viện riêng nhất, Tiêu Tuấn Kiệt phân ở bên trái nhà giáo sư Dương, Lục Đình ở bên , đều là sân viện riêng, một phòng khách, hai phòng ngủ, một bếp một vệ sinh, trong sân còn một nhà vệ sinh riêng.
Hai đang ăn cơm trong nhà ăn chính là Tiêu Tuấn Kiệt và Lục Đình.
Tiêu Tuấn Kiệt trêu chọc: “Ồ! Hôm nay Lục phó đoàn trưởng tâm sự ! Sao thế, cơm hợp khẩu vị ?”
Lục Đình gật đầu: “Ừ, chuyện, về nhà với .”
Về đến nhà, Tiêu Tuấn Kiệt vội vàng hỏi: “Thần thần bí bí như , mau , chuyện gì?”
Lục Đình từ trong túi lấy điện báo đưa cho Tiêu Tuấn Kiệt.
Tiêu Tuấn Kiệt sa sầm mặt: “Cậu ghét em gái đến ?”
Lục Đình vội giải thích: “Không , … thể coi con bé như em gái.”
“Em gái thiếu trai chắc? Cần làm trai ? Nếu em gái thích , nghĩ thèm để làm em rể ?” Tiêu Tuấn Kiệt bước thẳng về phòng.
*Rầm.* Cánh cửa phòng vang lên một tiếng động lớn đóng sầm .
Thời gian trôi nhanh, nửa tháng tăng ca thêm giờ, cuốn sách cũng dịch xong. Chiều nay, cô chuẩn mang sách đến hiệu sách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-70-tu-hon-roi-anh-lai-khong-buong-tay/chuong-11.html.]
Giao bản thảo xong, 300 đồng và một xấp tem phiếu nặng trĩu trong tay, Tiêu Khả Tình vẫn khỏi kinh ngạc. Dù ở thời đại những năm 70 thiếu thốn vật tư, mua gì cũng dùng tem phiếu đến Hợp tác xã Cung Tiêu, 300 đồng thật sự coi là mức lương cao.
Tiêu Khả Tình mỉm : “Anh Lưu, cảm ơn , lấy cho em cuốn sách nhuận bút cao hơn nhé!”
Lưu Vân Chí : “Được, cuốn dịch xong giá là 700 đồng, thời gian lâu, cô thể từ từ dịch, cần vội.”
Lưu Vân Chí cảm thấy cô gái mà dì giới thiệu thật sự quá xinh , học vấn cao, chữ , chuyện dịu dàng, khỏi khiến tim đập thình thịch.
Tiêu Khả Tình nhận sách: “Được, cuốn lẽ sẽ lâu.” Cô định thức đêm dịch nữa, bản dịch nửa tháng qua đều là thức đêm làm cho xong. Cô cất tiền và sách túi rời khỏi hiệu sách.
Tiêu Khả Tình chuẩn về nhà, nghĩ ngợi một lúc vẫn quyết định gian chọn quà. Thật sự là tiền cũng nên tặng gì, ở thời đại , đồ trong gian đều là hàng cực phẩm.
Về đến nhà, ông nội và ba đều về. Trong gian, cô chọn cho ba một đôi giày da và một chiếc phích nước nhãn hiệu, cho là một chiếc phích nước, một đôi giày da và một chiếc váy, cho ông nội là một chiếc phích nước và một đôi giày da. Ngoài , cô cũng chọn một chiếc phích nước cho ông Lục.
Từ nhỏ ông Lục cũng che chở cho nguyên chủ, còn thường xuyên mua kẹo cho nguyên chủ ăn, tặng một cái phích nước là điều cần thiết.
Buổi tối khi ăn cơm xong, Tiêu Khả Tình ôm quà phòng khách : “Ông nội, ba , hôm nay con nhận lương , 300 đồng. Đây là quà tặng .”
Khi cả nhà mức lương 300 đồng, ai nấy đều kinh ngạc vui mừng.
Mẹ Tiêu véo một cái: “Ui da, đau thật.”
Tiêu Khả Tình làm nũng: “Mẹ, véo làm gì .”
Mẹ Tiêu mừng như điên: “Trời ơi, con với là con kiếm 300 đồng trong nửa tháng, , là 350 đồng.”
Ba Tiêu cũng chấn động: “Tương đương với lương cả năm của , thậm chí còn nhiều hơn.”
Ông Tiêu ha hả: “Ta cháu gái lợi hại mà, đây chẳng qua là trưởng thành thôi.”
Sáng hôm , ba Tiêu đôi giày da, mang theo phích nước, hớn hở làm.
Mẹ Tiêu cũng tươi rạng rỡ, mặc váy, giày da, mang theo phích nước cửa làm.
Đến chiều tan làm, mấy vị lãnh đạo cấp cao đều con gái của Sư trưởng Tiêu làm việc ở tòa soạn báo, lãnh lương tháng đầu mua giày da và phích nước, khiến họ ngưỡng mộ kinh ngạc. Con gái Sư trưởng Tiêu là một kẻ vô dụng chẳng gì ? Sao thể làm việc ở tòa soạn báo , chẳng chỉ là một con bé chỉ chạy theo đàn ông thôi .
Tương tự, Tiêu cũng , khiến các đồng nghiệp ngưỡng mộ và ghen tị thôi.
Ông Tiêu cũng sáng sớm thức dậy, đôi giày da, mang theo phích nước. Vì giày da đều là da thật nên lo cộm chân.
Ông gọi cháu gái cùng ngoài dạo, thấy trong tay cháu gái còn một chiếc phích nước, tò mò hỏi: “Đây là?”