“Thì tao học cũng bình thường, chắc chắn tao cũng chẳng tham gia . Thôi kệ, liên quan đến chúng .”
Phó Minh Trạch hết cuộc đối thoại của hai đứa nhóc, cạn lời vỗ vỗ đầu hai đứa: “Được , đưa các em thôn.”
Chỗ là đầu thôn, cách đó xa là khe nước. Trẻ con dù là chạy nghịch nước chạy khỏi thôn đều dễ gặp nguy hiểm, đưa trong thôn, đến chỗ đông một chút là yên tâm.
Phó Minh Trạch đưa hai đứa đến ngã rẽ cách nhà xa thì dừng , từ trong cái túi áo đầy mụn vá móc mấy viên kẹo trái cây, cho Mao Mao bốn viên, cho Thuận Nhi hai viên.
Học sinh tiểu học là học toán , huống chi bốn viên kẹo và hai viên kẹo thì thậm chí chẳng cần kiến thức toán học cũng phân biệt .
Thuận Nhi cũng đứa cam chịu, lập tức đưa kháng nghị: “Em ít hơn Mao Mao hai viên!”
Phó Minh Trạch gật đầu, chẳng cảm thấy chia như vấn đề gì: “Nó hôm nay biểu hiện , hai viên là thưởng cho nó.”
Mao Mao lập tức kiêu ngạo hẳn lên: “Em biểu hiện nên thưởng đấy, nha, nha, em biểu hiện , thưởng !”
Trên khuôn mặt nhỏ của Thuận Nhi là một dấu chấm hỏi to đùng, phát câu hỏi linh hồn đối với Phó Minh Trạch: “Nó biểu hiện hơn em ở chỗ nào?!”
Bọn họ cùng bắt đầu làm bài tập, cùng xong bài, cùng ăn đồ, cùng rửa tay, ngay cả chào kiểu quân đội nó cũng chào kém hơn Mao Mao.
Thuận Nhi hiểu, phục, Thuận Nhi vô cùng tủi .
Phó Minh Trạch thầm nghĩ, mắt của nó , chuyện.
Bên , Thẩm Mạt Nhi và Thẩm Thiệu Nguyên đuổi tới nhà Chu Mãn Thương thì ông đang chuẩn cửa. Nghe chuyện cần thương lượng, ông vội vàng mời hai nhà.
Chờ Thẩm Mạt Nhi và Thẩm Thiệu Nguyên trình bày sự việc, Chu Mãn Thương lập tức vui mừng đến mức xoa tay liên tục: “Cuộc thi cấp tỉnh trường tiểu học đại đội chúng cũng thể đăng ký tham gia ? Nếu đoạt giải ở tỉnh, thì thành phố, huyện và cả công xã đều sẽ thưởng? Trong huyện vì khuyến khích tham gia, chỉ cần tổ chức nào năm đăng ký đều sẽ trao giải tổ chức, giải thưởng cấp huyện?”
Chu Mãn Thương cảm thấy thật sáng suốt. Căng da đầu tìm công xã xin xỏ một suất giáo viên về mở lớp mỹ thuật cho trường tiểu học đại đội, mới đó bao lâu mà lợi ích của lớp mỹ thuật thể hiện .
Giữ gốc một cái giải tổ chức cấp huyện, cả công xã Liễu Kiều, trừ trường tiểu học công xã thì chỉ trường tiểu học đại đội Dương Liễu bọn họ. Tính , trường tiểu học đại đội Dương Liễu bọn họ thứ hai công xã còn gì!
Chu Mãn Thương đặc biệt kích động, liên tục mấy chữ “”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-98-danh-sach-thi-dau-va-su-mia-mai-cua-tham-linh-dinh.html.]
Thẩm Mạt Nhi bèn lấy danh sách từ bài “kiểm tra tại lớp” qua, thuận tiện cũng trình bày băn khoăn của : “Cháu chọn sáu em, ba nam ba nữ. Thời gian khi thi đấu các em đều tận dụng thời gian giờ học để bổ túc, ngày thường ở nhà cũng tranh thủ luyện tập. Ba em nam cháu tìm hiểu qua, đều là con cưng trong nhà, chắc gia đình sẽ ủng hộ. Ba em nữ thì hai em tan học là giúp việc nhà, còn một em thỉnh thoảng còn xin nghỉ để làm việc, chỉ sợ gia đình cho các em học.”
Đây cũng là lý do nàng đến tìm Chu Mãn Thương tiên.
Chu Mãn Thương nhíu mày chặt, hỏi: “Nhất định là ba đứa bé gái ?”
Ông định thể chọn cả sáu đứa con trai , nhưng ánh mắt bình tĩnh mà kiên định của Thẩm Mạt Nhi, lời thế nào cũng thốt .
Trầm mặc một lát, Chu Mãn Thương phất tay: “Không , cháu cứ báo tên lên, những việc khác để bác lo.”
Thẩm Mạt Nhi thở phào nhẹ nhõm, điền ngay tờ đơn đăng ký mà Thẩm Thiệu Nguyên mang về, cùng Chu Mãn Thương đến trụ sở đại đội đóng dấu. Thẩm Thiệu Nguyên cầm tờ đơn đóng dấu, đạp chiếc Đại Giang 28 về công xã.
Vừa khéo cũng đến giờ làm việc và học buổi chiều. Thẩm Mạt Nhi khỏi trụ sở đại đội liền vội vã đến trường. Đến nơi, nàng trao đổi chuyện đăng ký tham gia cuộc thi cấp tỉnh với Trình Đào.
Trình Đào ngẩn , ngay đó bừng tỉnh: “Hèn chi cô cho bọn trẻ kiểm tra tại lớp, hóa là để sàng lọc hạt giống ? Lợi hại đấy, cô giáo Thẩm.” Anh giơ ngón tay cái lên.
Thẩm Mạt Nhi : “Vậy tiết thể d.ụ.c và tiết tự học tiếp theo mấy em sẽ tham gia, cho các em ôn luyện cấp tốc một chút.”
Trình Đào : “Đó là việc nên làm, hy vọng các cô trò mã đáo thành công, tranh thủ một phần vinh dự cho trường tiểu học đại đội Dương Liễu chúng .”
Thẩm Mạt Nhi: “Nhất định sẽ dốc lực tranh thủ.”
Bọn họ đang chuyện thì Thẩm Linh Đinh từ lúc nào đột nhiên khẩy một tiếng, âm dương quái khí : “Ha, đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, khẩu khí lớn thật. Mới dạy mỹ thuật mấy ngày, học sinh vẽ cái hình vuông hình tròn mà dám tổ chức thi đấu cấp tỉnh? Đừng đầu vinh dự chẳng thấy , chỉ thấy mặt tận tỉnh.”
Thẩm Mạt Nhi đầu liếc Thẩm Linh Đinh một cái.
Thẩm Mạt Nhi thực cũng thấy kỳ lạ. Thẩm Linh Đinh ban đầu ở trong thôn danh tiếng khá , bản cô cũng để ý hình tượng, mặt khác diễn đạt. Hiện tại cũng là do thanh danh gia đình xuống dốc phanh kích thích gì mà cô trở nên chua ngoa, thật sự là chẳng thèm giả vờ nữa.
Thẩm Mạt Nhi Trình Đào, phát hiện biểu cảm của hề đổi, giống như chẳng hề ngạc nhiên bộ mặt chanh chua của Thẩm Linh Đinh.
Được , Thẩm Mạt Nhi hiểu.
Xem Trình Đào sớm thấu Thẩm Linh Đinh là loại nào. Thẩm Linh Đinh chắc cũng rõ điều đó nên mặt Trình Đào dứt khoát cũng chẳng thèm diễn nữa.