Thẩm Mạt Nhi rõ nguyên do, gật đầu đáp: “Ừ, nhớ một chút.”
Liễu Ngâm Sương thần sắc phức tạp Thẩm Mạt Nhi, một lúc lâu mới sâu kín thở dài một , : “Tuy rằng nhiều chuyện đều đổi, nhưng cô thể sống sót cũng là điều . Hy vọng cô về đều thể sống .”
Lời đầu đuôi, Thẩm Nhân Nhân xong tức khắc nổi cáu: “Này, cái cô ăn kiểu gì thế? Cái gì gọi là hy vọng về sống ? Cháu gái nhà đang yên đang lành, cô vô duyên vô cớ trù ẻo nó làm gì?”
Liễu Ngâm Sương liếc Thẩm Nhân Nhân một cái, ánh mắt toát lên vẻ “ tiếng chung với phàm các ”, đó chẳng chẳng rằng, xoay bỏ thẳng.
Thẩm Nhân Nhân tức ách: “Cái con thế !”
Tại hiện trường, chỉ Thẩm Mạt Nhi là hiểu ý của Liễu Ngâm Sương. Xem vị đồng chí Liễu rốt cuộc cũng chấp nhận sự thật là nàng ma quỷ, mà là sống sờ sờ.
Còn câu “ nhiều chuyện đổi”, lẽ chỉ ám chỉ việc nàng c.h.ế.t, mà còn nhiều sự kiện khác nữa... Ví dụ như việc Liễu Ngâm Sương đinh ninh sẽ đào nhân sâm núi nhưng cuối cùng tay trắng.
Thẩm Mạt Nhi trấn an Thẩm Nhân Nhân: “Cô đúng là bạn học cũ của cháu, suy nghĩ chút khác thường, chắc cố ý trù ẻo ạ.”
Bác gái La cùng thôn bên cạnh nãy giờ hóng chuyện liền xen : “Đó là con bé Liễu Ngâm Sương ở Đại đội Cây Tùng đấy, đầu óc nó bình thường .”
Thấy Thẩm Nhân Nhân vẻ mặt mờ mịt, bác gái La nhanh nhảu chia sẻ bát quái : “Nhà con bé đó trọng nam khinh nữ, định bắt nó đổi (hoán ) cho trai nó lấy vợ. Nó chịu, lóc cầu xin ở nhà mấy ngày trời mà cha nhả . Sau đó đầu năm nay, nó lên núi hái nấm, hôm trời mưa đường trơn, nó ngã đập đầu, may mà phát hiện kịp chứ thì c.h.ế.t cóng núi .”
Bác gái La càng kể càng hăng: “Nào ngờ từ bệnh viện về, nó như biến thành khác. Mẹ nó nhắc chuyện đổi , nó liền chạy xuống bếp xách con d.a.o phay lên, tuyên bố đổi là cửa, ép nữa là nó c.h.é.m c.h.ế.t ông trai tự tử. Ôi chao ôi, dọa cho cả nhà lão Liễu sợ mất mật. Sau vụ đó nhà họ Liễu dám nhắc chuyện đổi nữa, chỉ bảo cho nó xem mắt, định gả nó lấy tiền sính lễ. Kết quả con bé xách d.a.o , bảo ai dám lấy nó đổi tiền sính lễ thì nó c.h.é.m đó.”
“Chưa hết , còn nhiều chuyện lắm. Trong nhà cho trai nó ăn nhiều hơn một miếng thịt nó cũng làm ầm lên, cho em trai nó ăn thêm quả trứng gà nó cũng quậy. Tóm là ngày nào cũng gà bay ch.ó sủa, đừng nhà nó, giờ cả cái Đại đội Cây Tùng cũng bó tay với nó .”
Thẩm Nhân Nhân đến trợn mắt há hốc mồm, lẩm bẩm: “Cô gái ... cũng lợi hại thật đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-69-tra-xanh-va-keo-cat-giay.html.]
Thẩm Mạt Nhi đó cũng loáng thoáng về chuyện của Liễu Ngâm Sương, nhưng ngờ bác gái La tường tận đến thế, khỏi cảm thán: “Bác La, bác cũng thật lợi hại, chuyện bên Đại đội Cây Tùng mà bác nắm rõ như lòng bàn tay, quan hệ rộng thật đấy ạ!”
Bác gái La ngày thường thích hóng chuyện đông tây nam bắc, khen thì tít mắt, nếp nhăn xô : “Hải, cũng thường thôi, bác mấy bà bạn già bên Đại đội Cây Tùng, gặp thì buôn chuyện cho vui mà.”
Thẩm Mạt Nhi thầm nghĩ, thế buôn chuyện cho vui, chi tiết đến mức như tận mắt chứng kiến thế cơ mà.
Trong lúc họ chuyện, bên Liễu Ngâm Sương trở xe lừa của Đại đội Cây Tùng, phát hiện chỗ đầu xe nơi để cái sọt tre khác chiếm mất. Cái sọt của cô dịch sang một bên. Sắc mặt Liễu Ngâm Sương lập tức sầm xuống, trừng mắt phụ nữ trẻ đang đó: “Từ chui thì lăn về chỗ đó ngay.”
Cô vợ nhỏ mặt đỏ bừng, nhưng vẫn cố chấp chịu nhường chỗ, giọng nũng nịu, yếu ớt: “Xe lừa chỗ nào trống thì , làm gì chỗ cố định. Cô , thì khác cũng thôi mà.”
Liễu Ngâm Sương một giây liền bùng nổ, chỉ thẳng mặt cô mắng: “Con đĩ xanh , mày đừng giở cái giọng lí khí đó với bà. Tao cho mày , cái bài mày diễn với khác thì , chứ với tao thì vô dụng. Mẹ kiếp, bà đây ghét nhất là cái loại đạo đức giả, ngoài mặt thì ngây thơ trong bụng thì một bồ d.a.o găm như mày. Mày cút hả?!”
Cô vợ nhỏ tức khắc đỏ hoe đôi mắt, lắp bắp quanh cầu cứu những khác xe, bắt đầu nức nở: “Cô... cô... cô vô lý như ? Chỉ là một chỗ thôi mà, cô năng t.ử tế ? Sao c.h.ử.i bới như thế?”
Những khác xe liếc Liễu Ngâm Sương, chẳng những ai dám lên tiếng bênh vực, ngược còn đồng loạt xê dịch mông, cố gắng cách xa đầu xe một chút.
Ai nấy đều thầm than, cô vợ nhỏ mới gả về Đại đội Cây Tùng lâu nên tình hình . Chọc ai thì chọc, chứ chọc Liễu Ngâm Sương thì chỉ nước mang họa.
Liễu Ngâm Sương hai lời, từ trong túi móc một cây kéo sắc lẹm: “Tao rạch nát mặt mày mày mới chịu cút, là cút ngay bây giờ?!”
Mũi kéo dí sát mặt, cô vợ nhỏ sợ đến mức hét lên thất thanh: “A! Cô... cô làm cái gì ? Tôi... ... trả chỗ là chứ gì! Hu hu hu...”
Mắt thấy ai xe dám ho he nửa lời, cô vợ nhỏ sướt mướt lồm cồm bò sang chỗ khác, trả cái sọt tre của Liễu Ngâm Sương về vị trí cũ.
Bên , xe lừa của Đại đội Dương Liễu, bác gái La nháy mắt với Thẩm Mạt Nhi: “Thấy , thấy ? Con bé đó hổ báo lắm, nó dám động thủ liều mạng thật đấy. Người bảo sợ kẻ liều mạng là đúng, giờ cả đại đội bên đó chẳng ai dám dây nó .”
**