Nghe nàng xong, Phó Minh Trạch mới vỡ lẽ, suy nghĩ vài giây dứt khoát đồng ý: “Nói chung, ở thành phố nhà lầu thường phòng vệ sinh riêng biệt, nhà trệt thì tương đối ít. nhà , , nhà một họ hàng xa của sân làm cải tạo tương tự, đại khái làm thế nào. Để về vẽ cho cô một bản vẽ, vài ngày nữa đưa cho cô.”
Thẩm Mạt Nhi để ý đến sự ngập ngừng ngắn ngủi của , đồng ý dứt khoát, lập tức vui mừng : “Tốt quá , phiền thanh niên trí thức Phó.” Chuyện khó khăn nhất giải quyết dễ dàng.
Nàng tủm tỉm đưa hai quả trứng gà đang cầm trong tay , “Hai quả trứng , thanh niên trí thức Phó giữ ăn sáng .”
Phó Minh Trạch sững sờ, : “Không cần khách sáo như .”
Thẩm Mạt Nhi trực tiếp nhét trứng gà tay : “Nhờ giúp đỡ thì chút lễ mọn, thanh niên trí thức Phó đừng khách sáo. Sợ tiện, trứng luộc chín , nhớ ăn hết trong hôm nay, thì để lâu sẽ hỏng.”
Trời nắng gắt, dù ở chỗ râm, trán Phó Minh Trạch cũng lấm tấm mồ hôi, làn da ướt mồ hôi ánh mặt trời trở nên óng ánh, càng làm nổi bật ngũ quan đẽ.
Thẩm Mạt Nhi nhịn thêm hai , mới mỉm cáo từ: “Thanh niên trí thức Phó, mấy ngày nữa đến tìm .”
☀Truyện đăng bởi Reine☀
Phó Minh Trạch điểm thanh niên trí thức, Trịnh Gia Dân đang múc hai bát cháo rau từ nhà bếp : “Múc giúp , , ăn cơm thôi.”
Nhà chính kê hai cái bàn, nam nữ thanh niên trí thức mỗi bên một bàn, ranh giới rõ ràng.
Trịnh Gia Dân xuống liền húp sùm sụp, ăn hỏi: “Đồng chí Thẩm Mạt Nhi tìm làm gì, hai từ khi nào ?” Không trách tò mò, Phó Minh Trạch ngay cả với các nữ thanh niên trí thức cùng một mái nhà cũng chẳng mấy khi chuyện, với xã viên trong thôn càng .
Đừng đều đang cúi đầu ăn cơm, trong nháy mắt, hầu như ai cũng dỏng tai lên . Phó Minh Trạch dường như , giọng điệu bình thản: “Không , nhà cô xây nhà mới, hỏi xem ở thành phố lớn thường xây như thế nào.”
“Vậy thì cô nên đến hỏi chứ, chính là thổ địa ở các ngõ hẻm Thượng Hải, gần nhà ít nhà kiểu Tây, phong cách Tây phương cổ điển đấy.” Trịnh Gia Dân với giọng điệu khoa trương.
Phó Minh Trạch cũng gì, chỉ dùng ánh mắt kẻ ngốc mà một cái.
Trịnh Gia Dân hiểu ý, xã viên trong thôn xây nhà, làm thể tham khảo nhà kiểu Tây . Tuy nhiên, tò mò hỏi: “Nhà đồng chí Thẩm Mạt Nhi đột nhiên tiền xây nhà mới ?”
Chuyện lấy ba trăm đồng cũng chuyện gì vẻ vang, nhà bác cả, bác hai của Thẩm gia tự nhiên sẽ chủ động ngoài , Thẩm Mạt Nhi và Thẩm Thiệu Nguyên càng , cho nên chuyện trong thôn cũng lan truyền rộng rãi, ngay cả một hóng chuyện như Trịnh Gia Dân cũng .
Trương Chí Cường hiển nhiên , “xì” một tiếng hừ lạnh, giọng âm dương quái khí: “Sao đột nhiên tiền , moi tiền từ nhà Thẩm Canh Canh và nhà bác cả của cô về chứ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/xuyen-70-mang-theo-bao-kho-ca-nha-dien-vai-ho-ngheo/chuong-31.html.]
Phó Minh Trạch đặt đũa xuống, nhàn nhạt liếc Trương Chí Cường một cái, hỏi : “Hỏi chiếm nhà tiền thì gọi là moi tiền ?”
Trương Chí Cường lập tức cứng họng.
Hắn chuyện nhà Thẩm Mạt Nhi chiếm lý, nhưng con đều sơ xa gần, Thẩm Canh Canh than thở với mỗi tháng đưa cho nhà thêm ba đồng, đương nhiên càng đồng tình với Thẩm Canh Canh hơn.
Phó Minh Trạch mặc kệ Trương Chí Cường phản ứng thế nào, mở chiếc khăn tay đặt bên cạnh , lấy hai quả trứng gà, chia một quả cho Trịnh Gia Dân: “Đồng chí Thẩm tặng quà cảm ơn, luộc chín còn nóng.” Nói xong liền gõ vỡ vỏ trứng ăn luôn.
Trịnh Gia Dân xuất từ gia đình công nhân, điều kiện gia đình tồi, thỉnh thoảng sẽ gửi đồ cho , đồ thường xuyên chia sẻ với Phó Minh Trạch, Phó Minh Trạch vì nhiều yếu tố, ít cơ hội đáp lễ một cách quang minh chính đại.
Một quả trứng gà, Trịnh Gia Dân tự nhiên cũng khách sáo, ha hả cầm lấy gõ vỡ vỏ ăn: “Chuyện nhỏ như mà tặng hai quả trứng gà làm quà cảm ơn, còn luộc chín giúp, đồng chí Thẩm Mạt Nhi thật đấy!”
Động tác của Phó Minh Trạch khựng , cong môi .
Thời buổi trứng gà là thực phẩm dinh dưỡng hiếm , dù nhiều hộ nông dân trong đội đều nuôi gà, đổi trứng gà thực còn tiện hơn trong thành phố, nhưng thực tế mấy ai nỡ bỏ tiền, bỏ đồ đổi trứng gà, cho nên cơ hội họ ăn trứng gà ít.
Rõ ràng trứng luộc mùi vị gì, nhưng các nam thanh niên trí thức cùng bàn đều ảo giác ngửi thấy mùi thơm tươi mới của protein, nhịn âm thầm nuốt nước bọt.
Ngay cả bàn nữ thanh niên trí thức bên cũng kín đáo liếc sang.
Trương Chí Cường ngay cạnh Trịnh Gia Dân, bộ dạng nhai ngấu nghiến của làm cho chướng mắt, ăn vội vài miếng cháo dậy bỏ .
Trịnh Gia Dân đắc ý nhướng mày với Phó Minh Trạch.
Nếu là trứng luộc, họ thể trốn ăn vụng, Phó Minh Trạch lúc lấy , chẳng là để chọc tức Trương Chí Cường , hiểu!
Ăn cơm xong, Phó Minh Trạch múc nước lau , quần áo chuẩn mang giặt, từ gầm giường chung lấy cục xà phòng, suýt nữa thì tức .
Cục xà phòng mới mua mấy hôm , bẻ mất hơn nửa, chỉ còn một mẩu nhỏ.
Trịnh Gia Dân ngó đầu xem, tức đến mức lập tức c.h.ử.i ầm lên: “Thằng vô hổ nào trộm xà phòng của Phó Minh Trạch, chà, còn chừa cho một mẩu nhỏ, , cảm thấy là trộm cũng đạo ?!”
Các nam thanh niên trí thức đều ở đó, ai nấy , cũng dám dễ dàng mở miệng, sợ coi là kẻ trộm.