Vũ Trụ Song Hành - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-02-14 05:12:11
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dáng Tạ Tư Nguyên lảo đảo, trông như sắp ngã quỵ. Lệ Đình Thâm lệnh cho quản gia:

"Quản gia, tiễn khách. Sau còn những kẻ gì đến quấy rối phu nhân, hãy báo cho ngay lập tức và gọi cảnh sát."

Nói xong, đón lấy Lệ Vân Túc từ tay , bàn tay còn ôm vai dắt nhà.

12

Về đến nhà, lập tức cảm thấy tự nhiên mà rời khỏi vòng tay của Lệ Đình Thâm, dắt tay Lệ Vân Túc trở về phòng.

"Vân Túc, ban ngày hôm nay con thế? Sao cô cả ngày thấy con ?"

Lệ Vân Túc ấm ức bĩu môi: "Hầy, đừng nhắc nữa, ba tống con đến nhà trẻ ."

"Hả? Sao tự nhiên gửi nhà trẻ?"

"Chẳng tại ba bảo để cô quá vất vả, sợ cô mệt . Ba còn bảo để cho hai thời gian riêng tư bên nữa."

"Tại để chúng thời gian riêng tư?" Tôi khó hiểu.

"Ba bồi dưỡng tình cảm với cô, thế cô mới bỏ rơi hai cha con con."

Lệ Vân Túc dứt lời thì Lệ Đình Thâm ở cửa. "Vân Túc, xuống nhà ăn cơm , đừng làm phiền nghỉ ngơi."

Lại thấy danh xưng "", vẫn cảm thấy vô cùng ngượng ngùng. Lệ Vân Túc hôn một cái lên trán : "Mẹ ơi, con ăn cơm đây, lát nữa con lên chơi với nhé."

Sau khi Lệ Vân Túc , Lệ Đình Thâm sải đôi chân dài bước phòng . "Đã đỡ hơn chút nào ?" Anh dịu dàng hỏi.

Anh vẫn mặc chiếc áo len cổ lọ màu đen đó, mặt , hình chữ V ngược mang một sự đả kích thị giác cực lớn. Tôi vội vàng mặt : "Ngài Lệ, cảm ơn ngài trút giận giúp . Tuy nhiên, ngài đừng vì mà ảnh hưởng đến những quyết định kinh doanh, đáng ."

Lệ Đình Thâm khẽ: "Sao đáng?"

là, xứng để ngài làm như ."

Lệ Đình Thâm nghiêng về phía , tiến gần hơn. "Trần Niệm, , chúng là vợ chồng. Bảo vệ cô là trách nhiệm của ."

"..." Tôi phân vân.

"Đừng nhắc chuyện vợ chồng hờ nữa. Trần Niệm, bây giờ làm vợ chồng thực sự với cô." Lệ Đình Thâm .

Tôi ngờ Lệ Đình Thâm chơi bài ngửa trực diện thế ! Nhất thời, mặt đỏ bừng lên như thiêu như đốt. Lệ Đình Thâm : "Tôi sẽ cho cô thời gian để thích nghi." "Tuy nhiên, hiện tại đòi hỏi một chút phúc lợi của làm chồng."

Nói đoạn, kịp để phản ứng, cơ thể ép tới. Bàn tay thon dài, ấm áp của Lệ Đình Thâm vuốt ve khuôn mặt , kìm nén đặt một nụ hôn lên trán . Tôi căng thẳng đến mức dám thở mạnh, mặt càng nóng hơn.

Lệ Đình Thâm hỏi: "Mức độ thể tiếp nhận ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vu-tru-song-hanh/chuong-9.html.]

Tôi chậm rãi gật đầu, ngượng ngùng mặt chỗ khác. "Trần Niệm, vội. Chúng cứ từ từ, chúng nhiều thời gian." Nói xong, tém góc chăn cho bước khỏi phòng.

13

Ngày hôm , Lệ Vân Túc đưa đến nhà trẻ trong sự tình nguyện. Cơn cảm lạnh của cũng khỏi hẳn. Lệ Đình Thâm mặc một bộ đồ giản dị nhưng lịch sự, mời xem phim.

Sau chuyện tối qua, suy nghĩ một chút. Dù cũng đăng ký kết hôn , nếu thực sự thể nảy sinh tình cảm thì cũng . Tôi một chiếc váy lên xe của .

Lệ Đình Thâm chọn một bộ phim tình cảm nước ngoài. Cảnh phim khá "bạo". Xung quanh vang lên đủ loại tiếng hôn khó bỏ qua. Lệ Đình Thâm ghé sát gần , ánh mắt thâm trầm :

"Trần Niệm, ?"

Tôi nhắm mắt gật đầu. Nụ hôn mang theo hương bạc hà thanh mát của rơi xuống môi . Ban đầu là sự mơn trớn nhẹ nhàng, đó ngày càng sâu đậm, cướp tất cả dưỡng khí của . Không qua bao lâu mới dừng .

Kết quả, hỏi : "Mức độ ?"

Tôi tức giận đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c : "Lệ Đình Thâm, ngờ xa như ."

Anh nắm lấy tay : "Tôi kinh nghiệm, sợ làm cô hoảng sợ."

"Lừa . Anh mà kinh nghiệm thì Vân Túc từ kẽ đá nhảy chắc?"

"Ừm." Lệ Đình Thâm ậm ừ đáp một tiếng, hôn tới.

14

Tối đó, dỗ Lệ Vân Túc ngủ xong, Lệ Đình Thâm gọi điện bảo mang cà phê cho . Tôi mới gõ cửa phòng thì một bàn tay lớn lôi tuột trong.

Những nụ hôn dồn dập ngay lập tức ập xuống. Mùi hương Lệ Đình Thâm dễ chịu, thanh khiết và ấm áp, khiến chìm đắm. Anh ép cạnh giường, thở gấp bên tai :

"Trần Niệm, từ từ nữa. Tôi 'tăng tốc'. Có ?"

Tôi thẹn thùng đến mức nên lời. Anh dùng môi để gỡ từng chiếc cúc áo của ...

Khi chuyện kết thúc, Lệ Đình Thâm ôm lòng, đưa cho một xấp tờ rơi quảng cáo rực rỡ sắc màu, giọng vẫn còn vương chút khàn đặc đầy thỏa mãn:

"Trần Niệm, em hãy chọn một công ty tổ chức tiệc cưới , bù đắp cho em một đám cưới linh đình nhất."

"Không cần thiết ."

Anh bóp nhẹ eo , đầy mạnh mẽ: "Cần chứ. Tôi cho cả thế giới Trần Niệm là vợ , và là chồng của cô . Tôi chỉ hận rằng đầu tiên gặp em, thể mang tất cả những gì nhất đặt tay em."

Tôi nhịn : "Lần đầu gặp mặt, chúng còn chẳng hiểu gì về , sẽ ngày..."

Anh c.ắ.n nhẹ tai : "Trần Niệm, ngay đầu thấy em, thích em ."

Loading...