Tôi thầm trộm trong lòng.
Khi chúng đến bãi đỗ xe, đột nhiên thấy một giọng quen thuộc.
"Trần Niệm?"
5
Là Tạ Tư Nguyên, chồng cũ của .
Anh mặc một bộ vest phẳng phiu, tóc chải chuốt tỉ mỉ, trông tuấn hào hoa. Đã hơn một tháng trôi qua, giọng , tim vẫn tự chủ mà thắt một nhịp.
Tôi và Tạ Tư Nguyên bên từ thời đại học. Sau khi nghiệp, vượt qua khó khăn để cưới về nhà. Tôi vốn chịu nhiều ghẻ lạnh từ gia đình ruột thịt, nên khi Tạ Tư Nguyên thề thốt trong đám cưới rằng sẽ bảo vệ suốt đời, tin tưởng tuyệt đối.
Chỉ là , khi tiếp quản sự nghiệp của gia đình, ngày càng cảm thấy là gánh nặng, thể mang lợi ích gì cho công việc kinh doanh của . Thế là bắt đầu soi mói, bới lông tìm vết. Anh bắt nghỉ việc, bắt chăm lo cho cả gia đình họ Tạ, bắt trông con cho chị gái , sắc mặt của cả nhà bọn họ mà sống.
Những điều , đều thể nhẫn nhịn. Dù chúng cũng kết hôn vì tình yêu, và ở gia đình cũ cũng chẳng nhận bao nhiêu yêu thương, bây giờ chẳng qua chỉ là đổi một môi trường khác mà thôi.
về , tận mắt bắt gặp Tạ Tư Nguyên đang ôm hôn một phụ nữ ăn mặc lòe loẹt trong một câu lạc bộ cao cấp. Cảm xúc của thể kìm nén nữa. Tôi lóc, làm loạn, bắt thề bao giờ làm thế nữa.
Cả nhà họ Tạ đều cho rằng chuyện bé xé to, cho rằng điều. "Người đàn ông thành đạt nào mà chẳng năm thê bảy ?"
Tạ Tư Nguyên thậm chí còn , cái dáng vẻ của hiện tại đều là do quá nuông chiều mà thành. Từ ngày đó, chúng bắt đầu chiến tranh lạnh. Anh về nhà nữa, chặn phương thức liên lạc của . Bệnh tình của cũng vì thế mà trở nặng.
Bác sĩ dặn dò chịu thêm bất kỳ kích động nào nữa.
Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, đề nghị ly hôn.
Tạ Tư Nguyên nghĩ rằng đang dùng hôn nhân để uy h.i.ế.p . Cả nhà họ Tạ đều hùa với rằng tuyệt đối để toại nguyện, nếu sẽ càng đà lấn tới.
Ngay lập tức, yêu cầu luật sư soạn một bản thỏa thuận ly hôn, buộc với hai bàn tay trắng. Tôi ký tên mà hề do dự. Bốn năm yêu , ba năm hôn nhân, cứ thế kết thúc trong chóng vánh.
Lúc , khi còn đang chìm đắm trong những nỗi đau quá khứ, Tạ Tư Nguyên tiến về phía . Anh túi rau cầm tay, sang Lệ Vân Túc đang bên cạnh, cuối cùng ánh mắt dừng ở chiếc xe Wuling Hongguang của .
Trong mắt hiện lên một tia khinh miệt. Anh nhếch môi : "Trần Niệm, một sinh viên nghiệp trường đại học danh tiếng như cô mà làm bảo mẫu cho ? Cô nghĩ cái gì ?"
"Không liên quan đến ."
"Trần Niệm, cô vẫn hiểu nhỉ? Từ ngày cô gả nhà họ Tạ, cô còn đại diện cho chính nữa, cô đại diện cho thể diện của nhà họ Tạ chúng ."
"Tạ Tư Nguyên, chúng ly hôn . Bây giờ và nhà họ Tạ các nửa xu quan hệ."
Sự giễu cợt trong mắt Tạ Tư Nguyên càng đậm hơn:
"Trần Niệm, khi ly hôn, cô vẫn là vợ cũ của . Người nhắc đến cô thì vẫn sẽ nhắc đến thôi. Cô đừng làm mất mặt như thế ? Làm việc gì cũng dùng não một chút chứ, đừng suốt ngày hành động theo cảm tính."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vu-tru-song-hanh/chuong-4.html.]
Tôi thêm những lời của nữa, càng chúng làm bẩn tai Lệ Vân Túc. Tôi lập tức nắm tay Lệ Vân Túc định lên xe.
Tạ Tư Nguyên chộp lấy tay : "Trần Niệm, ngoài bôn ba bao nhiêu ngày qua chắc cũng nếm trải ít khổ cực nhỉ? Có đang nhớ cuộc sống làm thiếu phu nhân ở nhà họ Tạ ?"
"Nếu cô chịu nhận , thành tâm hối cải, thể xem xét việc tái hôn với cô."
"Tôi và những phụ nữ bên ngoài chỉ là vui chơi qua đường thôi. Vị trí vợ , hiện tại vẫn tính đến ai khác, vẫn luôn để dành cho cô đấy."
"Chỉ cần cô chịu sửa cái tính nết thối tha đó , cúi đầu xin nhà , sẽ—"
Tôi hất mạnh tay : "Không cần để dành ! Cái vị trí cao quý đó, Tạ tổng cứ dành cho khác , hiếm lạ gì!"
6
Trên đường về, một điện thoại khác gọi đến cho . Là đứa cháu ngoại của Tạ Tư Nguyên, đứa trẻ mà tận tâm chăm sóc suốt hai năm qua.
Dù chặn hết nhà họ Tạ, nhưng duy nhất chỉ giữ của thằng bé. Tôi nghĩ trẻ con vốn , là ở lớn dẫn dắt chúng. Hơn nữa, chăm sóc hai năm trời, cảm thấy giữa chúng tình cảm.
"Alo, Khang Khang ." Tôi điều chỉnh tâm trạng, cố gắng để giọng thật dịu dàng.
"Trần Niệm! Đồ đàn bà đuổi khỏi nhà! Mẹ chuyện với bà!" Khang Khang gào lên bằng cái giọng hỗn xược.
Sự dịu dàng trong bỗng chốc nghẹn đắng nơi cổ họng. Sau đó, chị gái của Tạ Tư Nguyên cầm lấy điện thoại:
"Trần Niệm, Tư Nguyên cô làm bảo mẫu cho ?"
"Cô thể chút tầm đại cục ? Cô làm thế chẳng khác nào vả thẳng mặt Tư Nguyên, vả mặt nhà họ Tạ chúng ? Cô định để thiên hạ thối mũi mặt nhà chúng ?"
"Trần Niệm, chẳng trách coi trọng cô nổi, cô đúng là vẫn cứ tự hạ thấp bản , đúng là cái loại lên nổi mặt bàn!"
Tôi cúp máy, chặn .
Đỗ xe bên lề đường, cuối cùng cũng kìm nén cảm xúc, gục xuống vô lăng mà nấc lên. Không qua bao lâu, nỗi u uất tích tụ bấy lâu cuối cùng cũng vơi bớt, mới mệt mỏi thẳng dậy. trong lòng vẫn cảm thấy một sự bất lực sâu sắc.
"Trần Niệm, cho cô giấy nè, lau ."
Lệ Vân Túc đột ngột lên tiếng. Tôi mới chợt nhớ Lệ Vân Túc vẫn đang ghế an phía , lúc thằng bé đang tròn mắt , đôi tay nhỏ nhắn đưa một tờ khăn giấy.
"Xin con, cô làm con sợ ?" Tôi cố gắng nặn một nụ .
Quản gia dặn dặn rằng Lệ Vân Túc chịu kích động, chỉ sợ cảnh tượng sẽ để bóng đen tâm lý cho tuổi thơ của thằng bé. Thế nhưng Lệ Vân Túc chậm rãi lắc đầu.
"Trần Niệm, con sợ. Cô cứ từ từ , con đợi cô."
"Người lớn nhè gì hổ , con sẽ cô ."
Tôi những lời ngây ngô của đứa trẻ làm cho bật .