Vũ Trụ Song Hành - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-14 04:41:04
Lượt xem: 16

1

Tôi ngờ kẻ dán tờ quảng cáo cột điện là gia đình giàu nhất thành phố. Lúc , đang cửa biệt thự, bên cạnh là vị quản gia với thái độ cao ngạo.

"Ông chủ chúng tuyển kế cho con trai, chứ tìm vợ cho . Cô nhớ kỹ điều đó."

"Điều kiện của ông chủ , cô đừng nảy sinh những ý đồ nên ."

cúi đầu, mắt liếc xung quanh. Thầm cảm thán rằng công việc thực sự quá phù hợp với . Nói trắng , chẳng là tuyển một bảo mẫu cao cấp cho đứa trẻ ? Tôi mới ly hôn sáng nay, giờ bảo tái giá thì thực lòng chẳng tâm trí đó. chăm sóc trẻ con để một chỗ dừng chân, tốn tiền thuê nhà, thì đối với kẻ đang túng quẫn như lúc , chẳng khác nào "tặng than trong tuyết".

Tôi cung kính gật đầu: "Tôi hiểu. Tôi tuyệt đối ý đồ gì khác."

Quản gia gật đầu, dẫn phòng ăn. Bên cạnh chiếc bàn ăn dài khổng lồ, một cặp cha con trẻ tuổi đang diễn một cuộc chiến giằng co. Người đàn ông trầm mặc bưng bát cơm và thìa, sắc mặt mấy vui vẻ. Cậu bé u sầu c.ắ.n chặt môi chịu mở miệng, chút nhường nhịn.

Thời gian như ngừng trôi. Một lúc lâu , đàn ông thở dài, nhận thua . Anh nản lòng đặt bát cơm xuống, ngón tay rõ khớp xương bóp nhẹ giữa lông mày, hạ giọng:

"Chỉ ăn một miếng thôi, một miếng nhỏ thôi, ?"

Quản gia tiến lên: "Thưa ngài, đến ứng tuyển, hôm nay trông vẻ bổn phận."

Người đàn ông chậm rãi . Anh mặc một chiếc quần tây đen đơn giản và áo sơ mi trắng, chiếc cúc cùng để mở, ẩn hiện bóng mờ nơi xương quai xanh. Tay áo xắn lên đến khuỷu tay, cánh tay trắng lạnh trông săn chắc và đầy sức mạnh. Gương mặt từng thấy tin tức tài chính. Quá đỗi trai và nổi bật, nên chỉ cần một thể quên.

Lúc nãy còn thầm lo lừa, giờ thấy mặt , yên tâm. Một phận như , chẳng lý do gì mất công lừa một phụ nữ ly hôn thất thế như .

Ánh mắt sâu thẳm của đàn ông lướt qua , giọng pha chút mệt mỏi: "Cô tên gì?"

Tôi đoán chắc kết thúc một ngày làm việc bận rộn, kịp đồ cho con ăn, nhưng gặp "vố đau". Có lẽ việc cho con ăn đối với còn khó hơn cả việc ký đơn hàng hàng tỷ đô.

"Trần Niệm," trả lời.

Anh khẽ gật đầu, đưa bát cơm cho : "Cô thử xem."

Nói xong, dậy bước sang sofa, khoanh tay chờ đợi xem thể hiện. Đây chắc là buổi phỏng vấn thử việc . Tôi nhất định thể hiện thật , nếu , ít nhất đêm nay ngủ chân cầu.

Tôi bưng bát cơm, nở nụ cho là từ ái nhất, tiến về phía bé. kịp hai bước, "vèo" một cái chui xuống gầm bàn. Chỉ lộ đôi mắt to đen láy như hạt nho, giận dữ hét lên với đàn ông:

"Con ! Cha bảo bà cút ! Con cần bà cho ăn! Họ đều là những đàn bà xa!"

Xem , tiếp xúc với bao nhiêu đời " kế" . Thế thì càng thể hiện hơn nữa. Tôi liếc mắt quanh, thấy trong nhà cũng mô hình Ultraman, lập tức nảy ý tưởng.

Tôi lấy vài mô hình Ultraman đặt xuống cạnh gầm bàn, : "Cháu yên tâm, cô cho cháu ăn . Cô đang định cho Tiga và Seven ăn đây, cháu đừng lo."

Nói đoạn, làm bộ làm tịch đút cơm cho mô hình Ultraman: "Ăn nhiều nhé, ăn no mới sức giải cứu thế giới."

"Đứa trẻ nào lười ăn thì tay chân gầy khẳng khiu, ngay cả bản còn bảo vệ , gì đến bảo vệ nhân loại?" "Ồ, con ăn rau xanh ? đúng, ăn rau chân vịt mới sức mạnh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vu-tru-song-hanh/chuong-1.html.]

Cậu bé ấm ức một bên, giống như lãng quên. Cậu chép chép miệng mấy cái, đều giả vờ như thấy. Cho đến khi cuống đến mức đỏ cả chóp mũi, sắp đến nơi, mới như phát hiện :

"Ái chà! Sao ở đây một Ultraman con thế ? Tiga, thể cho em ăn nốt chỗ cơm còn của con ? Em ăn cơm mới thể lớn nhanh và khỏe mạnh như con ."

Tiga ( giả giọng): "Được ạ."

Tôi mỉm : "Được , vì Tiga lên tiếng, nên cô chia cho cháu một ít . đừng ăn nhiều quá nhé, ăn nhiều quá vượt mặt Tiga là buồn đấy."

Cậu bé gật đầu lia lịa. Thìa cơm của còn đưa tới, ngậm chặt lấy. Sau khi ăn liền mấy miếng lớn, còn dùng ánh mắt "tố cáo" :

"Sao cô cho con ăn rau? Có sợ con vượt qua Tiga ? Đồ đàn bà xa!"

Tôi đầu đàn ông. Đôi mày giãn , nở một nụ tán thưởng với .

2

Đêm đó, trong căn biệt thự . Biệt thự ba tầng. Tôi và bé bốn tuổi Lệ Vân Túc ở tầng hai, còn Lệ Đình Thâm ở một tầng ba.

Quản gia dặn dặn : "Tuyệt đối lên tầng ba. Trước đây phụ nữ điều, nửa đêm lẻn lên định trèo lên giường ông chủ, ông ném thẳng từ cửa sổ xuống ."

Tôi gật đầu lia lịa, hứa sẽ vượt quá giới hạn. Hổ phụ sinh hổ tử, con trai của tỷ phú mới bốn tuổi thể tự ngủ một , việc giúp bớt nhiều việc.

Chiều hôm , khi Lệ Đình Thâm làm về, đang cho Lệ Vân Túc ăn cơm cửa biệt thự. Trên cổ Lệ Vân Túc quấn một sợi dây xích chó, bệt đất cạnh con ch.ó Golden lớn. Chó một miếng, Lệ Vân Túc một miếng, ăn uống vô cùng hăng say.

Lệ Đình Thâm lập tức đen mặt: "Trần Niệm, cô coi con trai là cái gì !"

Giọng dữ lạnh, làm run b.ắ.n .

"Gâu!" Lệ Vân Túc lên tiếng , "Ba ơi, con và Trần Niệm đang chơi trò đóng vai. Ba xem, con ăn nhiều hơn cả Golden luôn ! Gâu! Gâu gâu! Gâu gâu gâu gâu!"

Lông mày Lệ Đình Thâm càng nhíu chặt hơn, chậm rãi sang quản gia. Quản gia vẻ mặt khó xử, ngập ngừng :

"Thưa ngài, tuy phương pháp của cô Trần chút kỳ quặc, nhưng hiệu quả rõ rệt ạ! Trước đây chúng đuổi theo ép mãi chủ cũng ăn. chiều nay, chủ ăn hết hai bát cơm , còn thề nhất định vượt qua cả Golden."

Lệ Đình Thâm đầy vạch đen mặt, đôi môi mỏng mím chặt. Anh lạnh lùng con trai đang ăn to miếng cơm, miếng rau, miếng thịt và húp canh sùm sụp. Anh thở hắt một :

"Cái đó... bát đũa của và ch.ó vẫn nên dùng riêng ."

Tôi lập tức trả lời: "Ngài yên tâm, ch.ó nhà ngài sạch sẽ, thìa của chủ nó hề chạm tới."

Lệ Đình Thâm sững sờ, mặt tối sầm , thẳng biệt thự.

Lệ Vân Túc một xử hết hai bát rưỡi cơm, bụng căng tròn như quả bóng, cổ cứ rướn lên nấc cụt liên hồi. Tôi đành dắt bé và con ch.ó Golden dạo quanh vườn hoa lầu nửa tiếng đồng hồ mới lên nhà.

Điều là, Lệ Đình Thâm đang bên cửa sổ tầng hai xuống chúng . Thấy con trai sủa "gâu gâu" chạy đua với ch.ó Golden, đùa vui vẻ, khóe môi mím chặt của khẽ nở một nụ lâu xuất hiện.

Loading...