Chú thường xuyên khích lệ dũng cảm theo đuổi những gì thích, nếu cần gì thì cứ tìm chú bất cứ lúc nào, chú sẽ giúp đỡ vô điều kiện.
bao giờ chủ động tìm chú.
Chú tài trợ cho học, cảm thấy ơn , làm phiền chú thêm chuyện gì nữa.
Thời gian thấm thoát trôi qua, năm hai đại học, gặp bạn trai hiện tại của .
Bạn trai cao trai, khi trông đáng yêu, còn tinh tế với .
Tôi và cùng ôn thi chứng chỉ, cùng ôn thi cao học, cùng vạch kế hoạch cho tương lai.
Những năm qua kể từ khi rời viện mồ côi, vẫn giữ liên lạc với chú Cố.
Tôi với chú: "Chú Cố, đợi cháu khả năng báo đáp chú, cháu nhất định sẽ báo đáp ạ."
"Không cần báo đáp ."
Ánh mắt chú Cố phức tạp, luôn phảng phất một tia đắng chát.
Trước đây thường thắc mắc hỏi tại .
Chú : "Không tại cả, cháu chỉ cần sống cuộc đời của chính là ."
Lúc đó hiểu, cũng dám hỏi sâu thêm.
Sau mới nhận , ánh mắt chú là đang , mà giống như đang thông qua để một khác.
Về , khi thấy chú thất thần, nhịn mà hỏi một câu.
"Chú Cố, bạn của chú trông giống cháu ạ?"
Tôi thấy chú khựng một chút, lắc đầu phủ nhận.
"Không, chẳng giống một chút nào cả."
Chú xong câu đó, bàn tay đặt bên hông vô thức siết chặt , giọng điệu khi tiếp rõ ràng chậm vài phần: "Tiểu Vận, cháu học hành cho , cháu vẫn còn một tương lai tươi sáng phía đang chờ đón."
"Vâng ạ."
Tôi ngoan ngoãn đáp lời, tiếp tục gặng hỏi thêm nữa.
Từ khi bắt đầu hiểu chuyện, phận của chú Cố hề đơn giản.
Tôi từng các dì ở cô nhi viện kể một vài chuyện về chú.
Dì ở cô nhi viện : "Chú Cố của con giỏi lắm, tuổi còn trẻ mà là ông trùm kinh doanh . Nghe vốn dĩ chú yêu một cô Ảnh hậu, nhưng đó đám cưới xảy chuyện, từ đó về chú bao giờ lấy vợ nữa."
" cũng bảo chú từng kết hôn , chỉ là vợ chú bệnh qua đời, nên chú mới thủ tiết cả đời như ."
Tôi tò mò mà hỏi dồn: "Vợ của chú Cố xinh lắm ạ?"
"Dì ."
Dì ở cô nhi viện lắc đầu, tiếp: " hạng như chú , tiền quyền, hạng mỹ nhân nào mà chẳng tìm , chắc là chú tìm thôi."
Tôi mím môi, đáp .
Tôi chợt nhớ đến thỉnh thoảng chú Cố bằng ánh mắt thẫn thờ.
Tôi nghĩ, lẽ chú một thương mà thể ở bên chăng?
Năm 22 tuổi, nhận một khoản học bổng lớn nhất từ đến nay.
Phản ứng đầu tiên của khi nhận học bổng là chia sẻ với chú Cố, bởi vì nếu sự tài trợ của chú thì của ngày hôm nay.
Thế là đặc biệt ghé cửa hàng mua quà cho chú, đó là loại mà chú thích uống nhất.
Hôm đó khi đến nhà chú, tình cờ thấy một vài món đồ cũ bàn làm việc.
Đó là một cuốn nhật ký.
Cuốn nhật ký ngả vàng, nhưng thể thấy rõ là nó chủ nhân bảo quản kỹ lưỡng.
Thấy đến,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vong-xoay-han-thu/chuong-20.html.]
chú Cố dậy tiếp đón.
"Tiểu Vận, bỗng nhiên con tới đây?"
Tôi tò mò liếc cuốn nhật ký bàn, giọng giải đáp của chú vang lên bên cạnh: "Đó là di vật của một cũ."
Tôi gật đầu, hỏi thêm.
Sau khi hai chú cháu trò chuyện vài câu, chú đột nhiên hỏi: "Hôm nay con thế? Có gặp khó khăn gì ?"
Tôi lắc đầu, một nữa hỏi điều thắc mắc trong lòng bấy lâu.
"Chú Cố, chú vẫn luôn chờ đợi phụ nữ yêu ạ?"
Chú , cay đắng gật đầu: " , chú vẫn luôn đợi cô ."
" chú , đợi nữa , chúng chú chung quy vẫn là bỏ lỡ ."
Tôi thấy sự đau buồn trong đôi mắt chú, cũng chính vì mà tiếp tục hỏi sâu thêm nữa.
Tôi : "Chú Cố, con hiểu giữa hai xảy chuyện gì, nhưng con hy vọng hai thể ở bên , con mong chú hạnh phúc."
"Tiểu Vận, chú cũng mong con hạnh phúc."
Khi chú Cố câu với , ánh mắt chú phảng phất vẻ phong trần, sương gió.
Tôi chú đang là , lẽ thật sự giống cũ của chú.
Ngày hôm đó, chú Cố mỉm tiễn về.
Sau khi định ngày cưới, chúng cùng đến nhà chú Cố, mời chú làm chứng hôn.
Chú đồng ý.
Thế nhưng ngày cưới của , chú thất hứa.
Đối với sự vắng mặt của chú, hề ý trách móc, chỉ cảm thấy khá tiếc nuối.
Nếu chú, thể trở thành bản của hiện tại, cũng gặp bạn trai để cùng xây dựng tổ ấm nhỏ của .
Hôn lễ kết thúc, và chồng cùng tuần trăng mật.
Đến ngày thứ hai của kỳ nghỉ, thấy một tin tức.
【Tổng giám đốc tập đoàn Cố thị qua đời ngày tại vị trí 29, nghĩa trang Lịch Sơn. Cổ phiếu của tập đoàn Cố thị sụt giảm nghiêm trọng.】
Hóa chú Cố .
Tin tức rõ nguyên nhân cái c.h.ế.t, chỉ chú mất đúng ngày kết hôn.
Khi tin , , nước mắt tuôn rơi ngừng.
Tôi tại mãi như , đến mức chẳng thể dừng .
Chồng luôn ở bên cạnh an ủi, bảo sẽ luôn đồng hành cùng .
Anh : "Tiểu Vận đừng , sẽ để em cảm thấy cô đơn , sẽ luôn ở bên em mà."
"Đợi chúng về nước, sẽ cùng em viếng chú Cố."
Chồng ôm lấy , bàn tay nhẹ nhàng vỗ về lưng.
"Tiểu Vận đừng sợ, quãng đời còn , sẽ bảo vệ em thật ."
Những lời dịu dàng, êm tai.
chẳng hiểu , luôn cảm thấy dường như đ.á.n.h mất một thứ gì đó vô cùng quý giá.
Tôi thể diễn tả đó là cảm giác gì, chỉ thấy lòng buồn vô hạn.
Tuy nhiên, nhiều năm lẽ cũng sẽ dần quên cảm giác , bởi vì cuộc sống của vẫn tiếp tục.
dù thế nào nữa, sẽ mãi mãi ghi nhớ sự giúp đỡ của chú Cố.
Nhớ về một đàn ông si tình đến thế, dành cả đời để chờ đợi phụ nữ yêu.
Toàn văn .