Ông cụ Vinh giật thót tim, suýt chút nữa thì lộ tẩy. Ông vội lấy vẻ trấn tĩnh, hỏi ngược : "Yểu Yểu làm ? Có cháu bắt nạt con bé ?"
"Cô với ông như ?" Vinh Hạc Niên chậm rãi hỏi.
"Con bé gì ..." Ông cụ Vinh mở miệng nhận mắc bẫy, liền tức tối mắng: "Vợ thì tự mà dỗ, con bé chẳng gì với ông sất."
Vinh Hạc Niên khẽ , truy cứu thêm, chỉ dặn dò: "Ông nội, cháu về đây, dạo ông nhớ chú ý ăn uống nhé, thịt và đồ ngọt cho ông ."
"Đi , nhanh ." Ông cụ xua tay đuổi khách, vẻ mặt đầy thiếu kiên nhẫn.
Cháu trai thế nào ông còn lạ gì, ranh ma như cáo . Giữ nó lâu thêm chút nữa thì ông càng lộ nhiều sơ hở, thôi thì dứt khoát đuổi nó cho rảnh nợ.
Nhìn chiếc xe của Vinh Hạc Niên khuất bóng, ông cụ Vinh mới thở phào nhẹ nhõm.
Thư Dao ở trong phòng gần như rõ mồn một động tĩnh lầu. Nhớ những rắc rối giữa và Vinh Hạc Niên, một cảm giác kỳ lạ cứ lan tỏa trong lòng cô.
Nói thật, bây giờ cô gặp gặp, tâm trạng vô cùng mâu thuẫn.
Mãi cho đến khi qua cửa sổ thấy xe của Vinh Hạc Niên rời , cô mới bừng tỉnh. Cô thầm nghĩ chuỗi ngày "lười biếng" của ở đây chắc cũng sắp kết thúc .
Tuy Vinh Hạc Niên trực tiếp xông lên tìm cô, nhưng cô thừa hiểu tỏng cô đang trốn ở đây.
"Yểu Yểu..." Ông cụ Vinh gõ cửa bước . Thấy Thư Dao vẫn đụng đến mâm cơm, ông khẽ nhíu mày: "Cơm canh nguội hết , để ông bảo hầu hâm nóng cho cháu nhé."
"Ông nội, ông lên đây ạ?" Thư Dao vội vàng bước tới, đỡ ông cụ xuống ghế sofa.
"Ông thấy cháu vẻ đang tâm sự?" Ông cụ thở dài, Thư Dao hỏi: "Có vì cái thằng khốn Hạc Niên ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-988-treo-tuong.html.]
"Cháu thừa từ bé nó khó chiều, tính tình độc đoán, chuyện gì cũng cứ giữ khư khư trong lòng. Ông mong cháu hãy bao dung cho nó nhiều hơn." Ông cụ thêm.
"Ông nội, nếu cháu và..." Thư Dao ngập ngừng, đổi cách : "Chúng cháu sẽ giải quyết thỏa chuyện ạ."
" ông nội , bất kể giữa cháu và Vinh Hạc Niên , ông vẫn luôn là ông nội của cháu." Thư Dao lời thật lòng. Người của cô chẳng còn mấy ai, xưa nay ông cụ Vinh luôn đối xử với cô, cô cũng thực lòng quý mến ông.
Nghe cô , ông cụ Vinh cảm thấy buồn bã, thầm nghĩ con bé e là đá văng Vinh Hạc Niên thật . Cũng may là ông vẫn còn một vũ khí bí mật.
"Thôi , cháu ăn cơm , kẻo đói lả bây giờ." Ông cụ thở dài.
Thư Dao quả thực đang đói. Sau khi hầu hâm nóng thức ăn, cô ăn khá nhiều. Có lẽ vì thức ăn quá ngon nên Thư Dao cũng chẳng nhận dạo gần đây sức ăn của đang ngày một tăng lên.
Màn đêm buông xuống ngày càng tĩnh mịch. Chiếc xe của Vinh Hạc Niên chạy ngoài một đoạn thì lệnh cho Sâm Dữ dừng .
"Sếp, chúng về ?" Sâm Dữ ngạc nhiên, hiểu tại sếp bảo dừng xe.
"Ừ, về, lát nữa sẽ đó." Vinh Hạc Niên nhạt giọng đáp.
Sâm Dữ bỗng nhiên hiểu vấn đề, cất tiếng: "Sếp, cô Thư lẽ đang ở trong đó?"
"Lát nữa cứ lái xe về ." Vinh
Hạc Niên ngẫm nghĩ một chút : "Sáng mai đến đón sớm một chút."
"Tôi hiểu ." Sâm Dữ Vinh Hạc Niên định làm gì, nhưng cảm giác sếp đang chuẩn làm chuyện mờ ám!
Thời gian thấm thoắt trôi qua, hai tiếng đồng hồ trôi qua. Ước chừng ông cụ Vinh và đều ngủ say, Vinh Hạc Niên tìm một góc khuất bức tường rào của viện điều dưỡng nhanh nhẹn trèo trong.