"Thư Dao... Anh lệnh cho em tỉnh ..." Một nỗi sợ hãi tột độ bao trùm lấy Vinh Hạc Niên, bao giờ trải qua cảm giác kinh hoàng đến thế .
Anh vô cùng sợ hãi Thư Dao cứ thế nhắm mắt và bao giờ tỉnh nữa. Anh giận chính bản , vung nắm đ.ấ.m đập mạnh xuống sàn tàu bên cạnh, chỉ trong tích tắc các khớp ngón tay tứa m.á.u đỏ lòm.
"Hạc Niên, tránh , dẫn theo bác sĩ đến đây." lúc , Tống Du Châu nhận tin báo, lập tức đưa bác sĩ chuẩn sẵn chạy tới.
Tống Du Châu đó để phòng bất trắc nên mang theo bác sĩ, ngờ thực sự lúc dùng đến.
Nghe , Vinh Hạc Niên lập tức tránh sang một bên. Thấy vị bác sĩ bước tới, túm chặt lấy cổ áo , gầm lên đe dọa: "Cô tuyệt đối xảy chuyện gì!"
Nói xong, buông tay với vẻ mặt suy sụp cáu bẳn, lùi vài bước. Thân hình cao lớn dường như trụ nổi nữa mà ngã khụy xuống sàn, nhưng đôi mắt phượng sắc bén vẫn luôn ghim chặt lấy Thư Dao rời.
Vị bác sĩ đang cấp cứu cho Thư Dao làm cảm nhận áp lực, chỉ thấy sống lưng lạnh toát, tê rần, vô cùng khó chịu.
"Hạc Niên, qua đây với ." Sợ Vinh
Hạc Niên làm ảnh hưởng đến bác sĩ, Tống Du Châu vội vàng bước tới, kéo dậy lùi về phía một chút.
Trong lòng Tống Du Châu cũng run rẩy kém. Đây cũng là đầu tiên thấy Vinh Hạc Niên như . Những lọn tóc ướt sũng nước biển xõa tung trán, Vinh Hạc Niên tỏa một luồng khí lạnh buốt xương, cái kiểu lạnh lẽo thấu tận tâm can.
Dáng vẻ câm lặng một lời của Vinh Hạc Niên lúc thực sự vô cùng đáng sợ!
Hiện trường lúc là một mớ hỗn độn, tất cả đều đang chạy đua với t.ử thần để giành giật mạng sống cho Thư Dao. Bầu khí vô cùng ngột ngạt và nghẹt thở.
Cho đến khi bác sĩ hô lên một tiếng: "Tỉnh ..."
Sự ngột ngạt mới giải tỏa đôi chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-935-anh-ra-lenh-cho-em-phai-tinh-lai.html.]
Khuôn mặt lạnh lẽo như tượng tạc của Vinh Hạc Niên đột ngột biến đổi, gạt phăng đám bác sĩ , bước nhanh đến bên cạnh Thư Dao.
Vinh Hạc Niên cẩn thận cúi xuống, khẽ gọi: "Thư Dao..."
Thư Dao quả thực tỉnh, nhưng lúc cô đang trong trạng thái tê liệt, thể cử động. Cô nặn một nụ với Vinh Hạc Niên nhưng cơ thể theo sự điều khiển của cô.
Thư Dao chỉ thể dùng ánh mắt thật sâu, khắc ghi bóng hình tận trong tim .
"Tình hình khả quan lắm, mau đưa đến bệnh viện ." Một vị bác sĩ lên tiếng nhắc nhở.
Vốn dĩ Vinh Hạc Niên định tự tay bế Thư Dao lên, nhưng bác sĩ cản . Bác sĩ khuyên nhất nên để cô cáng, tránh rung lắc mạnh.
"Hạc Niên, lời bác sĩ ." Tống Du Châu kéo Vinh Hạc Niên . Lúc du thuyền cập bến, Thư Dao đưa đến bệnh viện với tốc độ nhanh nhất thể.
Trên xe cấp cứu, tay Vinh Hạc Niên luôn nắm chặt lấy tay Thư Dao. Mãi cho đến khi cửa phòng cấp cứu, mới chịu buông .
Lần Thư Dao chìm giấc ngủ lâu mới tỉnh . Đương nhiên, cô cũng mơ một giấc mơ dài. Trong giấc mơ xuất hiện nhiều , nhưng xuất hiện nhiều nhất vẫn là Vinh Hạc Niên.
Trong giấc mơ của Thư Dao, hình ảnh hai lúc mới quen, và cả những kỷ niệm ngọt ngào dọc theo chặng đường họ qua, cứ liên tục luẩn quẩn trong tâm trí cô.
Vừa mở mắt , đầu tiên cô thấy chính là Vinh Hạc Niên. Chắc hẳn luôn túc trực bên cạnh cô. Lúc đang tựa đầu ngủ gục bên mép giường bệnh.
Trời sáng, Thư Dao đoán chừng đang là buổi sáng sớm. Khuôn mặt Vinh Hạc Niên tắm trong ánh ban mai, những tia nắng hắt lên từng đường nét ngũ quan càng làm tôn lên vẻ mỹ góc c.h.ế.t của .
Nhớ khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, hình ảnh bất chấp hiểm nguy lao đến cứu , trong lòng Thư Dao như hàng vạn sợi tơ vô hình quấn lấy, ngọt ngào chua xót.
Và tất cả những sợi tơ , đều chỉ nối với duy nhất một : Vinh Hạc Niên.