“Đính chính một chút, gọi là luật sư Thư, đừng quên chúng giao kèo.” Thư Dao ám chỉ chuyện cô giúp tối hôm đó.
Thư Dao suy nghĩ một chút, bổ sung: “Được , để tài liệu , xem .”
Vinh Chi Thắng lấy tài liệu để cho Thư Dao. Lúc sắp còn nháy mắt, cố ý gọi một tiếng: “Chị dâu nhỏ.”
Thư Dao day day huyệt thái dương, thèm để ý nữa.
Vinh Chi Thắng khỏi tòa nhà văn phòng luật sư liền gọi điện cho ông cụ Vinh: “Ông nội, việc xong , nhận thì xem ý nguyện của chị dâu nhỏ thôi.”
Đầu dây bên , ông cụ Vinh khen một câu: “Thằng nhóc con, cuối cùng cũng chút tác dụng.”
“Vậy cháu thể hỏi, tại ông thích chị dâu nhỏ như ?” Vinh Chi Thắng khó hiểu, hỏi.
Vinh Hạc Niên là ai chứ? Anh loại tùy ý để khác sắp đặt.
Ông cụ Vinh hừ lạnh: “Anh hỏi thăm nhiều thế làm gì?”
“Vậy chiếc siêu xe bản giới hạn ông hứa cho cháu thì ?” Vinh Chi Thắng hỏi. “Xong việc thì thiếu thế nào phần của .” Ông cụ Vinh bực bội đáp .
Vinh Chi Thắng cúp điện thoại, đó tháo kính gọng vàng xuống, khóe môi nhếch lên nhưng ý chạm đến đáy mắt: “Ông nội, ông đúng là thiên vị thật đấy.”
, là ông cụ Vinh sai Vinh Chi Thắng mang vụ án đến cho Thư Dao, đó ông để Vinh Hạc Niên xử lý, như hai chẳng sẽ nhiều cơ hội tiếp xúc hơn .
Thư Dao và Vinh Hạc Niên đương nhiên dự tính của ông cụ.
điều Vinh Chi Thắng hiểu là, ông cụ Vinh vì vun vén cho Thư Dao và Vinh Hạc Niên, là quá nôn nóng ?
Thời gian trôi qua nhanh chóng, chớp mắt đến ngày lễ kỷ niệm thành lập Đại học Đông Thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-88-thu-dao-nam-do-suyt-chut-nua-khong-tot-nghiep-duoc.html.]
Sở Ninh và Thư Dao đều nghiệp Đại học Đông Thành, cũng coi là chút thành tựu trong lĩnh vực của nên đều nhận thiệp mời.
Hai bàn bạc cùng , Thư Dao định lái xe, đợi Sở Ninh làm thêm về sẽ đón cô.
Thực ban đầu Thư Dao chút do dự. Năm nghiệp xảy một chuyện với cô, nhưng vụ án của Phùng Văn Hoa chút tiến triển, Thư Dao thấy một quen cũ trong thông tin mà Quan Cảnh Vân cung cấp, nên vẫn quyết định đến trường một chuyến.
Nửa tiếng , Sở Ninh lái xe về, hai sửa soạn đơn giản xuất phát.
Đại học Đông Thành là ngôi trường danh tiếng trăm năm, đặc biệt tự hào với những kiến trúc cổ bảo tồn cả thế kỷ, dạo ở đây cảm giác như mộng về thời Dân quốc.
Sở Ninh vì làm ca đêm nên rõ ràng thiếu ngủ, cô vươn vai, hít sâu một : “Vẫn là khí ở đây trong lành.”
Thư Dao đang nghĩ đến chuyện của Phùng Văn Hoa nên chút lơ đễnh.
Sở Ninh nhớ tới chuyện cũ, do dự mở miệng: “Dao Dao, sợ gặp lão già Kim Tây Xương đấy chứ?”
Sở Ninh và Thư Dao quen ở Đại học Đông Thành trở thành bạn , cho nên những chuyện xảy với Thư Dao năm đó, Sở Ninh đều rõ.
“Không .” Thư Dao nhàn nhạt đáp.
“Nghe bây giờ lão là Phó hiệu trưởng .” Sở Ninh nhếch môi, mặt lộ vẻ khinh bỉ: “Lão già bất tử, vẫn báo ứng nhỉ?”
Thư Dao mỉm , nụ bình thản: “Sẽ thôi, câu , trèo càng cao ngã càng đau.”
Sở Ninh thấy Thư Dao thì yên tâm, nghĩ nhiều nữa.
Năm nghiệp đó, Kim Tây Xương suýt chút nữa khiến Thư Dao thể nghiệp, mà bây giờ lão ngược một bước lên mây.
Thư Dao học khoa Luật, Sở Ninh học khoa Văn, cho nên hai tách hành động.