Sở Ninh giật b.ắ.n , lùi vội về một bước dài. Cô cảm giác chiếc xe cố tình nhắm . Nhìn kỹ , xe chính là Sở Dịch.
Sở Dịch bước xuống xe. Chiếc áo sơ mi của bung hai cúc cùng, cà vạt nới lỏng xộc xệch, mái tóc rối bời. Đôi mắt trợn trừng, hằn lên những tia sáng phức tạp khó tả.
Anh bước tới mặt Sở Ninh, phủ đầu ngay bằng một câu chất vấn: "Chẳng em từng với là em trong lòng ? Tại đột nhiên kết hôn?"
Sự việc xảy quá bất ngờ khiến Sở Ninh nhất thời kịp phản ứng. Cô chỉ cảm nhận sự phẫn nộ tột độ tỏa từ Sở Dịch. Cho dù chỉ yên một chỗ, nhưng dường như giây tiếp theo thể lao ăn tươi nuốt sống cô .
"Gã đàn ông đó là ai?" Sở Dịch tiếp tục bức bách, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
Sở Ninh hít sâu một ngụm khí lạnh, lấy bình tĩnh, ngẩng đầu đối mắt với Sở Dịch: "Sở Dịch, nực lắm, ?"
"Tôi kết hôn thì liên quan cái quái gì đến ? Tôi thích cũng báo cáo với ?" Sở Ninh hề khách sáo mà bật .
Lúc cô thực sự phát cáu. Cái tên Sở Dịch lấy tư cách gì mà chạy đến đây chất vấn cô?
Thế nhưng, Sở Ninh ngờ rằng, xong những lời của cô, Sở Dịch như chịu một đả kích nặng nề, sắc mặt đen kịt như sắp nhỏ mực.
"Anh..." Sở Dịch ấp úng, mãi mới nặn một câu: "Chuyện ở nước R, em quên sạch hết ?"
"Sở Dịch, ý gì? Anh sẽ khiến hiểu lầm đấy." Lần đến lượt Sở Ninh vặn hỏi.
"Chúng quan hệ huyết thống đấy, đừng bảo với là em thích..." Lời của Sở Dịch kịp dứt thì cắt ngang.
"Ninh Ninh, chuyện gì ?" lúc , một giọng quen thuộc lọt tai Sở Ninh. Cô ngoảnh , là Tống Du Châu.
Xe của Tống Du Châu đỗ ở đó từ sớm.
Thấy thái độ của Sở Ninh ,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-849-la-chong-toi.html.]
mới cất bước tới.
"Tống Du Châu, về ." Sở Ninh như vớ phao cứu sinh, vội vàng xích gần , đó sang với Sở Dịch: "Anh chính là chồng ."
"Còn đây là Sở Dịch, họ của em." Sở Ninh quên giới thiệu hai bên.
"Hóa chính là thừa kế mới của nhà họ Sở dạo gần đây." Tống Du Châu phong phanh chuyện , nhưng ngờ gã đàn ông dám đến dây dưa với Sở Ninh.
Sở Dịch liếc , nhả từng chữ: "Anh là Tống Du Châu." Trong giọng của mang theo sự kinh ngạc khó tin.
"Ninh Ninh, em chứ." Tống Du Châu kéo Sở Ninh phía lưng , tạo thành một tư thế bảo vệ tuyệt đối.
"Em ." Sở Ninh đè nén những suy đoán trong lòng xuống, đáp lời Tống Du Châu. Sau đó cô Sở Dịch: "Không chuyện gì nữa thì về đây."
Sở Dịch gì. Tống Du Châu nắm lấy tay Sở Ninh dắt . Tuy nhiên khi rời khỏi, Tống Du Châu còn ném cho Sở Dịch một ánh đầy khiêu khích.
Nhìn theo bóng lưng hai , Sở Dịch hung hăng đá văng hòn đá chân, trong ánh mắt ngập tràn sự cam tâm.
lúc Thư Dao lái xe về tới nơi thì tình cờ chứng kiến cảnh . Sau khi đỗ xe và lên nhà, cô liền gọi điện cho Sở Ninh.
"Ninh Ninh, chứ?"
"Tớ , thấy hết ?" Sở Ninh hỏi ngược . Tâm trạng cô đang khá tồi tệ, chẳng Sở Dịch rốt cuộc làm cái trò gì, lúc nãy quả thực quá đáng sợ.
"Ừ, tớ mới về tới nơi." Thư Dao đáp, thêm: "Tớ thấy Sở Dịch ."
" là đồ thần kinh." Sở Ninh c.h.ử.i đổng một câu.
"Cậu về thì nghỉ ngơi cho ." Nói xong, Sở Ninh cúp máy.