Vừa lên xe, Tống Du Châu nổ máy hỏi Sở Ninh: "Đông Thành Sở gia, Sở Ninh, em từng với chuyện ." Sự việc hôm nay quả thực ngoài dự kiến của .
"Anh hỏi ." Sở Ninh liếc một cái, khẽ hừ: "Hơn nữa, chuyện ảnh hưởng gì đến cuộc hôn nhân hợp đồng của chúng ?"
Đương nhiên là , cái là con em. Tống Du Châu thầm nghĩ trong bụng, tất nhiên câu miệng.
"Vậy 'kim chủ' mà đây em từng nhắc tới... chính là ông Sở ?" Xe từ từ lăn bánh rời , Tống Du Châu sực nhớ chuyện .
Sở Ninh , chút ngại ngùng gật đầu.
"Sở Ninh, em kết hôn là để chọc tức ông Sở ?" Tống Du Châu đột nhiên hỏi.
Bị đ.á.n.h trúng tim đen, Sở Ninh chút tức giận, mặt xị xuống: "Tống Du Châu, chú ý các điều khoản trong hợp đồng . Những chuyện liên quan đến đời tư, quyền cho ."
"Xin , là nhiều chuyện ." Tống Du
Châu nhạt giọng đáp, ngữ khí tuy bình tĩnh nhưng mang theo chút kìm nén.
Trên đường về, hai với câu nào, bầu khí trở nên gượng gạo.
Sở Ninh cảm thấy lẽ phản ứng quá, nhưng cô hạ cái xuống, đành cứ để mặc khí căng thẳng như . Về đến Thịnh Thế, Sở Ninh suy nghĩ một chút tìm bừa một cái cớ: "Tôi về đây, tối nay chạy cho xong bản thảo nên về nhà nhé." Nói xong, cô vội vã xuống xe, bỏ chạy trối c.h.ế.t.
Tống Du Châu theo bóng lưng cô, khẽ nhíu mày. nhanh, hàng chân mày giãn . Không , ngày rộng tháng dài.
Cuối tuần , Thư Dao vẫn ngập đầu trong chuỗi ngày tăng ca. Lúc rảnh rỗi, cô nhớ đến Vinh Hạc Niên. Cô gọi điện hỏi xem bao giờ mới về, nhưng do dự mãi, cuối cùng vẫn gọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-821-xay-ra-chuyen.html.]
Thế nhưng, Thư Dao rằng ở đầu bên , Vinh Hạc Niên cũng đang chằm chằm điện thoại, đôi mày nhíu chặt, bộ dạng mang đầy tâm sự.
Thực Vinh Hạc Niên hề nước ngoài. Anh đang ở khu biệt thự điều dưỡng của ông cụ Vinh. Viện điều dưỡng do chính Vinh Hạc Niên đặc biệt mở cho ông nội, với mong ông thể an tâm tĩnh dưỡng, và đương nhiên cũng là để cách ly ông khỏi nhiều tin tức ồn ào bên ngoài.
"Hạc Niên, cháu thực sự quyết định , hối hận chứ?" Cụ Vinh trầm giọng hỏi.
"Ông nội, sự việc đến bước , cháu xin , thể tiếp tục kéo dài nữa." Vinh Hạc Niên kiên định đáp.
"Ông ông cũng chẳng thể cản cháu nữa." Cụ Vinh thở dài. Ông hiểu rõ một khi Vinh Hạc Niên quyết định thì sẽ bao giờ đổi. Ông cố gắng vun vén đến mà hai đứa vẫn thể đến cuối cùng, đành chịu thôi.
" cháu nhớ, đứa trẻ đó chịu nhiều thiệt thòi, cháu bù đắp t.ử tế cho đấy." Cụ Vinh dặn dò thêm.
"Chuyện đó là đương nhiên ạ." Vinh Hạc Niên nhàn nhạt đáp.
"Vậy còn chuyện của bố cháu thì ? Cháu vẫn đang tiếp tục điều tra ?" Cụ Vinh chuyển chủ đề.
"Vâng." Vinh Hạc Niên khẽ ừ một tiếng.
"Biết kết quả thì cháu định làm gì?" Cụ Vinh hỏi tiếp. Đôi mắt tuy in hằn dấu vết thời gian nhưng vẫn còn vô cùng tinh .
"Đến lúc đó tính ạ." Ngập ngừng một chút, hỏi : "Ông nội, ông chuyện gì ?"
Cụ Vinh lắc đầu: "Ông rõ lắm. Chuyện năm xưa cháu cứ tự điều tra , đừng hỏi ông."
Vinh Hạc Niên gặng hỏi thêm. Anh cúi đầu, môi nở một nụ hờ hững, mấy bận tâm.
Phía bên , Thư Dao làm xong việc thì đột nhiên nhận điện thoại của Cố Tư Hoài: "Alo, Thư Dao, vụ án manh mối mới, nhưng Quan Cảnh Vân xảy chuyện , hiện tại đang hôn mê bất tỉnh."