Một trong những bà vợ giàu thấy Thư Dao, thuận miệng hỏi: “Cô bé lúc nãy là con gái cô mang từ nhà cũ sang ?” Tâm trạng Lê Thanh Uyển đang buồn bực, qua loa gật đầu.
“Dáng dấp , đúng là xinh thật đấy.” Bà vợ giàu thật lòng cảm thán.
Bởi vì khi Lê Thanh Uyển mang theo Thư Dao đến Đông Thành tái giá, bà ít khi đưa Thư Dao ngoài, cho nên trong giới hầu như từng gặp Thư Dao.
“Bà quá khen , tính cách đứa nhỏ giống hệt bố đẻ nó, quá mức cứng đầu và điều.” Lê Thanh Uyển hừ lạnh.
“Ôi dào, bà , con gái chỉ cần gả chồng là sẽ thôi. Chỗ khéo một mối thích hợp, khi nào giới thiệu cho con gái bà nhé.” Một bà vợ giàu khác .
“ , con gái bà kết hôn chứ?” Bà vợ hỏi dồn.
Lê Thanh Uyển sững sờ. Bà vốn định Thư Dao chính là vợ của Vinh Hạc Niên, nhưng tại do dự, nghĩ đến Tống Liên Y, bèn : “Chưa kết hôn, điều, chuyện của nó làm chủ .”
“Có thời gian thì cứ gặp mặt xem .” Mọi nhao nhao hùa , Lê Thanh Uyển chỉ đành trừ, cũng nhận lời.
Lê Thanh Uyển rõ, Thư Dao trở mặt với bà , bây giờ bà gì cũng ảnh hưởng đến cô, nhưng Lê Thanh Uyển cam tâm.
“Chung quy bà vẫn là nó, nó rốt cuộc vẫn bà thôi.” Có bồi thêm một câu.
Lê Thanh Uyển cũng quá mất mặt, : “Để xem tình hình đối phương thế nào .”
Thư Dao lái xe về nhà, đỗ xe gara.
lúc , một chiếc xe quen thuộc từ bên cạnh , Thư Dao kỹ , là xe riêng của Vinh Hạc Niên.
Chiếc xe lướt qua bên cạnh cô, ý định dừng , Thư Dao cũng định chào hỏi.
Tuy cô từ chối Vinh Hạc Niên, nhưng cũng làm mối quan hệ trở nên quá căng thẳng, dù cũng khả năng hợp tác, huống hồ thực tế bọn họ còn hai tháng nữa mới ly hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-72-song-cung-nhau.html.]
Thư Dao bước về phía tòa nhà 7. Lúc , chiếc xe qua đột nhiên dừng .
Tuy nhiên, Thư Dao lúc trong tòa nhà nên dừng bước.
Xe của Vinh Hạc Niên vẫn dừng ở đó, Sâm
Dữ thăm dò hỏi: “Tổng giám đốc, luật sư
Thư .”
Vừa bọn họ đều thấy Thư Dao, nhưng Tổng giám đốc chỉ thị gì nên Sâm Dữ dừng xe , nhưng mới khởi động xe tiếp thì Tổng giám đốc bảo dừng.
Vinh Hạc Niên im lặng một lúc, mới hai chữ: “Đi thôi.”
Lúc , chiếc xe mới nhanh chóng rời khỏi nơi .
Đây chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, Thư Dao cũng quá để trong lòng. Chỉ là trong lòng cô ít nhiều vẫn còn giận, nụ hôn cưỡng ép lý lẽ của Vinh Hạc Niên tối hôm đó khiến cô cảm thấy chút bi ai, cứ cảm thấy đối xử tùy tiện.
Sở Ninh vẫn về, Thư Dao tự nấu bát mì ăn qua loa.
Sau đó, Thư Dao nhớ tới lời của Lê Thanh Uyển, xem giờ, đoán chừng ông cụ vẫn nghỉ ngơi nên gọi điện thoại qua.
“Ông nội, hai hôm nay ông cảm thấy thế nào ạ?” Thư Dao hỏi thăm.
Ông cụ Vinh thấy giọng Thư Dao, đáp: “Đều cả...” Sau đó, ông cụ thở dài, trách móc: “Dao Dao, con chỗ ở sớm với ông.”
“Ông nội, con đang định với ông chuyện ...” Thư Dao suy nghĩ một chút, vẫn : “Căn nhà đó con thể nhận, con chỗ ở ạ.”
Ông cụ Vinh im lặng một lát, kiêu ngạo hừ hừ: “Dao Dao, đồ ông tặng thì ông sẽ thu .”
“Hơn nữa đó để cho một con ở , Hạc Niên cũng đến đó ở.” Ông cụ Vinh bổ sung.