Thư Dao bước khỏi cửa nhà chính thì thấy xe của Vinh Hạc Niên sắp đến cổng. Cô vội vàng nghiêng chạy chậm đến bên cửa xe của Vinh Chi Thắng. Ngay khi Vinh Chi Thắng mở cửa xe, cô liền mở cửa chui tọt trong.
Vinh Chi Thắng khóa cửa xe cảm nhận phía . Anh tò mò đầu , nhưng lập tức kinh ngạc: “Cô là ai?”
Người phụ nữ khá xinh , ít nhất trong lịch sử tình trường săn gái của cũng thể xếp top 3.
“Xin chào, tình thế cấp bách, thể cho trốn một lát ?” Thư Dao làm động tác chắp tay cầu xin.
Trong lòng Vinh Chi Thắng lờ mờ đoán phụ nữ liên quan đến Vinh Hạc Niên trở về, liền nảy sinh hứng thú, thuận miệng : “Đương nhiên, sẵn lòng phục vụ .”
Thư Dao ngượng ngùng: “Cảm ơn .”
“Xin chào, Vinh Chi Thắng.” Vinh Chi
Thắng tự giới thiệu xong thì Vinh Hạc Niên bên xuống xe, về phía bên .
“Chào cả.” Vinh Chi Thắng hạ cửa kính xe xuống, chào hỏi.
Thư Dao nghiêng , giả vờ ngủ, dùng cánh tay che phần lớn khuôn mặt, lúc tim cô đập thình thịch liên hồi.
Vinh Hạc Niên vốn dĩ định qua đây, nhưng trong xe vô tình liếc thấy một phụ nữ lên xe của Vinh Chi Thắng, mà phụ nữ cho một cảm giác quen thuộc, nên định qua xem thử.
“Anh cả, việc gì ?” Vinh Chi Thắng hỏi.
Đôi mắt phượng thâm sâu của Vinh Hạc Niên liếc ghế một cái, nhàn nhạt : “Về nhà sớm , đừng để ông cụ lo lắng.” Nói xong liền rời .
Đợi Vinh Hạc Niên xa , Thư Dao mới thẳng dậy, về phía Vinh Chi Thắng, : “Cảm ơn.”
“Cô đắc tội với Vinh Hạc Niên ?” Vinh Chi Thắng hỏi, mang theo sự tò mò mãnh liệt.
Thư Dao , dứt khoát giải thích: “Coi là , nợ tiền.” Cái áo khoác cũng tính là nợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-69-co-dac-toi-voi-vinh-hac-nien-a.html.]
Còn cả nhát d.a.o Vinh Hạc Niên đỡ cô nữa, đều tính cả, cảm giác chút rõ .
Vinh Chi Thắng trợn to mắt, đưa tay đẩy gọng kính, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Mặc dù phụ nữ thật giả, nhưng chắc chắn là liên quan đến Vinh Hạc Niên .
“Có cơ hội gặp .” Thư Dao chuẩn xuống xe lấy xe của , cô đoán chừng Vinh Hạc Niên tìm ông cụ .
Vinh Chi Thắng vội vàng hỏi một câu: “Tôi còn tên cô?”
“Thư Dao.” Thư Dao xong, nhanh chóng xuống xe, lên xe của rời khỏi nơi .
Vinh Chi Thắng chớp mắt, lẩm bẩm:
“Không nhà họ Tống ?” Rốt cuộc cô và Vinh Hạc Niên quan hệ gì?
Ông cụ Vinh đợi mãi thấy Thư Dao , định ngoài xem thử thì giúp việc nhắc tới chuyện Thư Dao rời . Vừa khéo Vinh Hạc Niên bước phòng khách, một câu: “Ông nội, như mà ông cũng coi trọng ?”
thực trong lòng Vinh Hạc Niên hiểu lắm, phụ nữ Tống gia rốt cuộc đang giở trò gì?
Bất chợt, Vinh Hạc Niên nghĩ đến phụ nữ trong xe Vinh Chi Thắng , cứ cảm thấy chơi xỏ.
“Đừng bậy, Dao Dao chắc chắn là vì sợ nên mới rời đấy.” Ông cụ Vinh hừ một tiếng, tiếp: “Từ nhỏ yêu thích .”
Vinh Hạc Niên nhướng mày: “Ông gọi cháu về chỉ vì chuyện thôi ?”
“Nếu thì ? Vợ chồng với mà mặt cũng gặp, thể thống gì chứ?” Ông cụ Vinh gầm nhẹ.
Ông cụ xong, trừng mắt Vinh Hạc Niên một cái trong phòng.
Vinh Hạc Niên đột nhiên nhớ tới phụ nữ ở ghế xe Vinh Chi Thắng lúc nãy, mi mắt trầm xuống, bên trong ẩn chứa vài phần tức giận và mất kiên nhẫn.
Là phụ nữ đó ? Còn đường trốn tránh ? Coi như cô điều.