"Em làm sai, nhưng em sự thật, gì sai ?" Biểu cảm mặt Diệp Cảnh còn khó coi hơn cả : "Tên họ Vinh coi thường em, cũng bao giờ cho em sự thật, em rốt cuộc c.h.ế.t như thế nào!"
"Tại ai chịu cho em ?" Diệp Cảnh kìm mà gầm lên giận dữ.
Mặc Đông Thần định đ.á.n.h nữa. Anh xuống ghế sofa, châm một điếu thuốc, liếc Diệp Cảnh, một lúc lâu mở miệng.
Lúc Diệp Cảnh đang quỳ rạp mặt đất, mặt sưng đến mức hình thù gì, nhưng đôi mắt sáng đến dọa , bên trong chứa đầy sự bất mãn.
"Diệp Cảnh, em lớn lên ở nhà họ Mặc từ nhỏ, em cảm thấy chúng chỗ nào nợ em ?" Một lát , Mặc Đông Thần lên tiếng, khói t.h.u.ố.c lượn lờ khiến rõ biểu cảm của , chỉ là chút lạnh nhạt.
Diệp Cảnh gì. Từ nhỏ đến lớn sống , điểm gì để bàn cãi, chỉ chuyện của rốt cuộc là như thế nào thôi.
"Nếu đổi là khác làm chuyện với , em đoán xem hậu quả của sẽ là gì? Có khả năng sẽ thấy mặt trời ngày mai ." Bình thường Mặc Đông Thần ít khi nổi giận, nhưng khi bình tĩnh chuyện với bạn, chắc chắn là đang vô cùng tức giận.
Diệp Cảnh cũng coi như hiểu trai . Không khí im lặng trong giây lát, trong lòng dấy lên chút sợ hãi, yếu ớt hỏi: "Anh, sẽ trách em thật chứ?"
Mặc Đông Thần một cái, gì, nhưng nụ khiến ngạt thở. Anh giống như một con báo săn thể thấu lòng , đôi mắt sâu thẳm đến đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-658-sau-nay-se-khong-quan-nua.html.]
"Anh, em thực sự sai , tha thứ cho em ." Diệp Cảnh thực sự sợ hãi . Xưa nay Mặc Đông Thần đối xử với , từ nhỏ bảo vệ , Mặc Đông Thần chắc chắn thất vọng về .
Trong lòng Diệp Cảnh thấp thỏm lo âu. Cậu cũng tại tin những lời đó, chấp niệm trong lòng ngày một lớn dần.
Có với Diệp Cảnh rằng c.h.ế.t bình thường, từ đó sinh tâm ma. Sau khi làng giải trí, tình cờ phát hiện và Vinh Hạc Niên ở Đông Thành ngoại hình giống , bắt đầu nghi ngờ. hỏi tất cả đều ai cho sự thật.
Điều giống như một tâm ma nảy sinh trong lòng , xua mãi tan.
"Diệp Cảnh, cảnh cáo một ?" Mặc Đông Thần hút xong điếu thuốc, dập tắt đầu lọc mở miệng.
"Lần , thất vọng tột cùng về , cũng nên hậu quả khi chọc giận ." Mặc Đông Thần bình tĩnh , hề nể tình.
"Tôi đoán xem, liên lạc với lão nhị nhà họ Vinh từ bao giờ?" Mặc Đông Thần , ngón tay day day ấn đường đang đau nhức, xoay tròn từng cái một: "Là cách đây lâu, đúng ? Sau khi ngăn cản lợi dụng Thư Dao?"
Diệp Cảnh im lặng, xem như ngầm thừa nhận. Lúc đó thực sự cam lòng.
"Cái sai lớn nhất của là dám khuấy vũng nước đục của nhà họ Vinh." Mặc Đông Thần , cũng cảm thấy đau đầu: "Cậu ân oán giữa Vinh Hạc Niên và lão nhị nhà họ Vinh mà dám mạo dính ."
"Tuy nhiên, đây là lựa chọn của , bình luận nhiều..." Mặc Đông Thần , liếc Diệp Cảnh một cái buông lời: "Sau cũng sẽ quản nữa." Khi Mặc Đông Thần câu "sẽ quản nữa", Diệp Cảnh dường như hiểu điều gì. Trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc thể tin nổi, đó là một sự ảm đạm, cùng nỗi mất mát hối hận đến tột cùng mà ngay cả chính cũng ngờ tới.