Ông cụ Vinh mở mắt , mỉm : “Chỉ cần ông còn sống một ngày thì ly hôn .”
Hai mắt lớn trừng mắt nhỏ, giằng co một phút, Vinh Hạc Niên thỏa hiệp. Anh dậy, một câu: “Hai tháng, cháu cho Tống gia thêm hai tháng nữa.”
Sau đó, Vinh Hạc Niên rời khỏi phòng ông cụ.
Ông cụ Vinh thở dài. Vinh Hạc Niên còn là bé ngây thơ năm nào, nó lớn , ông căn bản quản nó nữa.
Chỉ hy vọng trong hai tháng Dao Dao thể cố gắng hơn một chút.
Sau khi Vinh Hạc Niên ngoài, cũng vội rời mà hỏi kỹ bác sĩ của ông cụ Vinh.
Dặn dò xong xuôi, khéo thấy Cố An Hòa tới.
Cố An Hòa ăn mặc giản dị thoải mái, tay xách mấy túi t.h.u.ố.c bổ, thấy Vinh Hạc Niên liền lập tức bước tới: “Hạc Niên, ông cụ thế nào ? Nghe bố em qua, em yên tâm nên qua đây xem thử.”
Vinh Hạc Niên bảo giúp việc nhận lấy quà trong tay Cố An Hòa, mời Cố An Hòa xuống phòng khách, một câu: “Gần đây em bận , cần đặc biệt qua đây .”
Cố An Hòa dịu dàng: “Ông cụ bệnh, em tranh thủ thời gian qua thăm chứ.”
“Ông cụ , việc gì thì em cứ về làm , sẽ với ông là em tới.” Vinh Hạc Niên một câu.
“Vậy thì .” Cố An Hòa do dự một chút, tiếp: “Hạc Niên, ông cụ đột nhiên trở về là vì chuyện của và cô Tống gia...”
“Vậy hai liệu ly hôn ?” Cố An Hòa thở dài, mang theo vẻ cẩn thận từng li từng tí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-64-luon-dom-ngo-anh-trai-toi.html.]
Vinh Hạc Niên trả lời, một lúc mới mở miệng : “Chuyện của chung quy do tự làm chủ.”
Cố An Hòa thấy lời , trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhưng mặt hề biểu hiện chút nào, còn khuyên một câu: “Hạc Niên, là thử tìm hiểu vị Tống tiểu thư xem, hai thể...”
Vinh Hạc Niên ngắt lời cô : “Không nhắc đến chuyện nữa.” Biểu cảm mặt cho thấy nhắc tới chuyện chút nào.
Cố An Hòa uống một ngụm , đang định xin phép về thì lúc một tiếng giày cao gót vội vã “cộp cộp cộp...” truyền tới.
Vinh Hân Ninh dẫn theo con gái Ân Quả trở về Vinh gia. Vinh Hân Ninh thấy Vinh Hạc Niên, hai lời liền trừng mắt: “Ông cụ ngất xỉu thoát khỏi liên quan đến cháu .”
Và Vinh Hân Ninh thậm chí còn thèm Cố An Hòa lấy một cái, coi Cố An Hòa như tồn tại.
Cố An Hòa vốn dĩ dậy định chào hỏi, bây giờ cảm thấy khá lúng túng.
“Hạc Niên, cháu theo cô một lát.” Vinh Hân Ninh gọi Vinh Hạc Niên, hai cùng phòng ông cụ Vinh.
Trong phòng khách chỉ còn Cố An Hòa và Ân Quả.
Ân Quả rảnh rỗi buồn chán, đ.á.n.h giá Cố An Hòa từ xuống vài , khinh miệt: “Ảnh hậu Cố, cô đến nhà làm gì?”
“Nghe cô ly hôn , thế nào? Vơ vét ít từ nhà chồng cũ chứ?” Ân Quả cũng là đại tiểu thư nhà họ Vinh nuông chiều, cũng ngang ngược giống hệt cô , chuyện vô cùng khách khí.
“Bọn họ đều bộ mặt thật của cô, nhưng đấy. Cô nghĩ trai sắp ly hôn nên cũng vội vàng ly hôn, còn là luôn dòm ngó trai .” Ân Quả bồi thêm.
Cố An Hòa chút hoảng loạn, giả vờ hiểu: “Quả Quả, em ý gì, chị hiểu lắm, chị và Hạc Niên giờ đều là bạn bè .”
“Xì, giữa nam và nữ làm gì tình bạn trong sáng.” Ân Quả bước gần hai bước, cố ý hạ thấp giọng: “Đừng giả vờ nữa, tỏng cả .”