Thư Dao đây đều là ảo giác của . Giữa họ là một cuộc giao dịch. Nghĩ như , cô sẽ cảm thấy dễ chịu hơn, cũng đến mức lún quá sâu.
"Vẫn còn giận ?" Vinh Hạc Niên nhận thái độ của cô, cánh tay ôm eo cô kéo sát về phía hơn một chút.
"Không ." Thư Dao thở bất ngờ của bao trùm, hai má nóng lên, vươn tay đẩy mạnh n.g.ự.c : "Chú ý một chút."
"Không ai dám ." Vinh Hạc Niên trầm thấp. Nhìn thấy bộ dạng của Thư Dao, nhịn làm chút gì đó với cô.
Anh cúi , ngón tay nâng khuôn mặt cô lên, định ngậm lấy đôi môi cô nhưng thành công, Thư Dao c.ắ.n ngược cằm một cái.
"Vinh Hạc Niên, hôm nay là ngày gì chứ?"
Thư Dao nhắc nhở, hôm nay là ngày khai trương văn phòng luật, cô làm loạn ở đây.
Lần Vinh Hạc Niên làm càn nữa. Ngón tay vuốt ve cằm cô, hỏi: "Tại mời đến?"
"Chẳng đến ?" Thư Dao lườm một cái: "Tề Khanh mời ?"
Đôi mắt phượng của Vinh Hạc Niên chằm chằm cô, : "Không giống ." Anh chính miệng Thư Dao mời , điều đó chứng tỏ trong lòng cô, vẫn chút khác biệt.
"Giống mà." Thư Dao nghĩ thể đang để ý điều gì đó, bèn nghiêm túc :
"Cảm ơn nhận lời mời."
Sự hiện diện của một ông trùm kinh doanh như Vinh Hạc Niên chỉ lợi chứ hại cho Nghĩa Hằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-595-khong-tim-duoc-ban-gai.html.]
"Đổi cách cảm ơn khác ." Vinh Hạc Niên nhớ đến nụ hôn thành nãy, đôi mắt phượng chằm chằm đôi môi cô nóng rực.
Thư Dao đến mức mặt đỏ bừng, thầm mắng Vinh Hạc Niên là đồ mặt dày vô sỉ. cô hiểu rõ tính khí của , chủ động vòng tay qua cổ , kiễng chân lên, hôn nhẹ lên đôi môi mỏng của .
"Được chứ." Thư Dao ngó xung quanh, sợ khác thấy.
Vinh Hạc Niên trầm mắt xuống, thầm nghĩ thế mà đủ, định ấn cô lòng thì đúng lúc , ban công bên cạnh truyền đến tiếng .
"Sư , là em ?" Là giọng của Cố Tư Hoài. Thư Dao giật , thể mềm mại run lên.
May mà cô đang lưng về phía Cố Tư Hoài. Thư Dao ngẩng đầu lên, đôi mắt ầng ậc nước cầu xin Vinh Hạc Niên, giúp đỡ. Nếu để sư Cố quan hệ giữa cô và Vinh Hạc Niên, cô giải thích thế nào.
Vinh Hạc Niên "ăn" chiêu của Thư Dao. Đôi mắt ướt át, thể mềm mại xương cọ lòng , khiến lửa trong bốc lên ngùn ngụt. vẫn phân biệt cảnh, vươn tay ôm chặt lấy cô, dịch chuyển một chút.
Từ góc độ của Cố Tư Hoài, đàn ông cao lớn che khuất phụ nữ, nhất thời cũng chắc chắn cô .
Lúc Vinh Hạc Niên cũng lên tiếng, coi như giải vây cho Thư Dao: "Cố Tư Hoài, là ."
Vinh Hạc Niên lên tiếng thì cũng khác hỏi phụ nữ là ai. Cố Tư Hoài điều, hỏi thêm nữa.
"Hạc Niên, là ." Cố Tư Hoài . Vừa dứt lời, thấy tiếng gõ cửa, nghĩ là cô bé lúc nãy , bèn : "Cậu cứ bận ." Rồi tạm thời rời khỏi ban công.
Vinh Hạc Niên ôm Thư Dao di chuyển trong phòng. Hai cơ thể dính sát vẫn tách , nhất thời ai gì.
"Cố Tư Hoài là sư của em ?" Vinh Hạc Niên mở lời phá vỡ sự im lặng.
Nhắc đến Cố Tư Hoài, Thư Dao chút đau đầu, thuận miệng : "Chứ còn gì nữa, hôm nay gặp em bắt đầu lên lớp dạy đời, thảo nào lớn tướng mà vẫn tìm bạn gái..."