Ánh mắt rực lửa của Vinh Hạc Niên dần dần nguội lạnh, đó châm chọc: "Biết ." Vào lúc mà phụ nữ nhắc đến những chuyện mất hứng đó.
Thư Dao đảo mắt quanh, tìm cách câu giờ, đó cô thấy phần đồ ăn mang về, hỏi: "Anh đói ?"
Nào ngờ Vinh Hạc Niên ghé sát tai cô, : "Đói, đói từ lâu ."
Thân thể Thư Dao chấn động, còn kịp phản ứng, cả dường như rơi một lồng n.g.ự.c nóng bỏng, như bao vây bởi một lò lửa.
"Ưm..." Thư Dao định giãy giụa thì môi nuốt trọn, thêm lời nào.
Vinh Hạc Niên quá quen thuộc với đôi môi của cô, thành thạo cạy mở hàm răng, cướp đoạt lung tung, chẳng khác nào tên tướng cướp.
Mỗi khi Thư Dao sắp thở nổi, mới buông cô để cô lấy , nhưng ngay đó tiếp tục giày vò cô theo quy trình cũ.
Dần dần, qua bao lâu, Thư Dao kiệt sức, mềm nhũn trong lòng . Vinh Hạc Niên vuốt nhẹ khuôn mặt cô, : "Còn một cái, tiếc thật..."
Thư Dao lờ mờ thấy, đại khái đoán đang gì, cô đưa tay đ.ấ.m nhưng sức lực yếu ớt như gãi ngứa, chỉ thể trừng mắt một cái thật sắc.
Vinh Hạc Niên hôn lên khóe mắt ướt át của cô, dỗ dành: "Kết thúc ." Nếu còn tiếp tục, e là Thư Dao sẽ g.i.ế.c mất.
Sau đó, Vinh Hạc Niên xem giờ, môi mỏng di chuyển đến bên tai cô: "Muốn ngắm bình minh ?"
"Nghe bình minh ở đây cực kỳ." Anh bổ sung thêm một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-574-co-ay-dang-ngu.html.]
Thư Dao dùng hết sức lực gầm nhẹ: "Cút!"
Vinh Hạc Niên tức giận, nhẹ nhàng cọ xát với cô một lúc : "Ngắm bình minh xong sẽ ."
Nghe sắp , Thư Dao mở mắt, cố chống một cánh tay lên, liếc : "Nói lời giữ lời?" Cô nghĩ lúc hai ngoài chắc sẽ gặp nhóm Sở Ninh, cũng tránh sự ngượng ngùng.
Trong lòng Vinh Hạc Niên thoáng buồn, rõ suy nghĩ của Thư Dao, chẳng qua là mong mau biến cho khuất mắt. Anh gật đầu, thẳng: "Tôi mặc đồ cho em." Thư Dao thực sự quá mệt nên để mặc thao túng. Một lúc , mặc cho cô chiếc váy dài chấm gót. Thư Dao định xuống giường nhưng đặt chân xuống, chân cô mềm nhũn, suýt chút nữa ngã xuống sàn.
Vinh Hạc Niên cúi đỡ lấy cô.
Sau đó, dìu cô dậy, khóe môi nhếch lên, : "Tôi cõng em."
"Phải cõng lên đến đỉnh núi, nếu ." Thư Dao thấy , tức giận một câu. Trong lòng thầm mắng cẩu nam nhân còn dám cô, đáng đời !
Giờ nếu ngắm bình minh thì chỉ thể bộ, cáp treo vẫn hoạt động.
đúng lúc , điện thoại của Thư Dao reo lên. Sớm thế là ai gọi chứ?
Thư Dao sờ điện thoại xem thử, ngờ là Mặc Đông Thần. Với tư thế dính sát hiện tại của cô và Vinh Hạc Niên, đương nhiên cũng thấy.
Sắc mặt Vinh Hạc Niên trầm xuống, vươn tay giật lấy điện thoại của cô, ấn thẳng nút : "Có chuyện gì? Cô còn đang ngủ." Nói xong, cúp máy luôn.
Thư Dao sững sờ kịp phản ứng. Mãi đến khi cô hồn định giật điện thoại thì giận dữ mắng: "Vinh Hạc Niên, điên !"
"Phải, điên ." Vinh Hạc Niên ném chiếc điện thoại sang phía bên giường lớn.