"Mở miệng ." Vinh Hạc Niên nhẹ nhàng c.ắ.n môi cô, mày cau khi thấy Thư Dao vẫn c.ắ.n chặt răng.
Anh lâu như mà phụ nữ vẫn còn chút bài xích sự tiếp cận của , nhưng chỉ khảm cô trong lòng .
Thư Dao làm gì, cố tình mở, đôi mắt xinh còn trừng đầy khiêu khích.
Vinh Hạc Niên hừ nhẹ, xa, bàn tay vỗ nhẹ m.ô.n.g cô một cái, nhân lúc Thư Dao há miệng định mắng liền thừa cơ tiến .
Thư Dao luôn cảm thấy Vinh Hạc Niên tên chỉ bề ngoài lạnh lùng thôi, thực chất còn phóng túng hơn bất kỳ ai, mà khổ nỗi lúc nào cô cũng mắc bẫy những thời khắc thế .
Lần dùng chút sức, lưng Thư Dao đập lan can khiến cô đau. Cô nhíu mày, đó Vinh Hạc Niên bế bổng cô lên, đặt cô xuống chiếc ghế sofa lớn ban công.
Làn da Thư Dao tiếp xúc với lớp da thật của ghế sofa, cảm giác mát lạnh truyền đến khiến cô tỉnh táo đôi chút. Nhìn thấy đây là ban công, cô đẩy Vinh Hạc Niên một cái: "Ở đây ."
"Sẽ ai tới ." Môi Vinh Hạc Niên áp môi cô, thở dồn dập.
Thư Dao khách khí c.ắ.n môi một cái, : "Vào trong."
Ánh mắt cô chút kiên quyết. Vinh Hạc Niên nghĩ đến việc da mặt cô mỏng, khẽ một tiếng, hôn môi cô bế cô lên, trong phòng.
Vào đến phòng, Thư Dao mới bình tĩnh . Thấy Vinh Hạc Niên đè xuống, cô chợt nhớ một chuyện, bàn tay nhỏ bé liều
mạng đẩy n.g.ự.c : "Đợi ."
"Tôi chuyện ." Thư Dao c.ắ.n môi, đôi mắt chằm chằm Vinh Hạc Niên: "Lần tính ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-547-tinh-hay-khong.html.]
Không tính thì làm."
Cơ thể Vinh Hạc Niên căng cứng đến cực điểm Thư Dao cắt ngang. Lúc cô tính toán vấn đề , khuôn mặt tuấn tú lập tức trầm xuống, môi mỏng thốt một chữ: "Tính."
Thư Dao lúc mới , cô đảo mắt, : "Tôi tắm." Nói , cô chuẩn xuống giường phòng tắm.
cô thực hiện ý đồ. Người đàn ông vươn cánh tay dài, ôm lấy eo nhỏ của cô, kéo trở . Anh c.ắ.n dái tai cô như để trút giận, : "Lát nữa tắm cùng."
"Tôi ..." Thư Dao mở miệng, lưỡi quấn lấy. Người đàn ông vì trừng phạt cô, mang theo chút vui, hôn đến mức suýt khiến cô thở nổi, đầu lưỡi cũng tê dại.
Bên cạnh là chiếc ghế dài để quần áo, Vinh Hạc Niên thuận thế ôm Thư Dao lên đùi . Do điểm tựa, hai tay Thư Dao đành vòng qua cổ . Lúc cô giật cảm thấy chân mát lạnh, đàn ông chút thương tiếc xé rách vạt váy của cô.
Thư Dao trợn tròn mắt: "Vinh Hạc Niên, bộ đồ chắc đắt lắm đấy!"
Vinh Hạc Niên nhéo mạnh eo thon của cô: "Không tập trung, giờ mà còn nghĩ đến mấy thứ đó, trừng phạt em thế nào đây?"
Thư Dao đỏ mặt, nhưng cô thời gian để suy nghĩ, đôi môi đỏ mọng chặn . Vinh Hạc Niên ép cô rơi lưới tình do dệt nên.
Anh như một kẻ chúa tể, Thư Dao chỉ thể động cuốn theo nhịp điệu của .
Đêm nay, quấn lấy cô như điểm dừng. Lần cuối cùng, Thư Dao tức giận cào lên lưng từng đường xước.
Cô cầu xin đừng làm nữa, kết thúc , nhưng đàn ông mùi ngon, nào cũng hứa là cuối, kết quả .
Thư Dao chỉ lờ mờ nhớ ngất hai ba , cơ thể còn là của nữa, đau nhức vô lực, như một chú cá khát nước cầu xin thở.