Vinh Hạc Niên khẽ ngẩng đầu lên, liếc cô một cái, gì, nhưng biểu cảm dịu vài phần.
Vừa Thư Dao vô tình Sâm Dữ nhắc đến chuyện chuyến đến nước N kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ. Thấy họ đang làm việc, Thư Dao cũng tìm việc gì đó để làm.
Thư Dao quanh một vòng, chỉ thấy một nam phục vụ dáng vẻ thanh tú, bèn tới hỏi: "Anh trai ơi, thể tìm giúp ít phim hoặc sách để g.i.ế.c thời gian ?"
Nam phục vụ thấy Thư Dao xinh , còn khen trai, hiểu mặt đỏ lên, vội vàng : "Vâng, thưa cô, xin cô đợi một lát."
Nam phục vụ vẻ chuẩn từ , chẳng mấy chốc tìm cho Thư Dao vài bộ phim truyền hình của nước M và sách.
"Cảm ơn, phiền lấy thêm cho ly nước ép nhé." Thư Dao . "Không gì ạ." Nam phục vụ mỉm .
Thư Dao phòng nghỉ. Ngay mặt chiếc ghế sofa cô màn hình để chiếu phim, ghế sofa còn thể ngả .
Thư Dao thở dài, lấy chiếc chăn bên cạnh đắp lên chân, chuẩn xem phim g.i.ế.c thời gian.
Không ngờ thoải mái như , bất tri bất giác, cô ngủ lúc nào .
Thoáng cái mấy tiếng trôi qua, Vinh Hạc Niên kết thúc cuộc họp, cho cấp nghỉ ngơi. Anh dậy, day day đôi mắt mỏi mệt trở về phòng nghỉ riêng của , cũng chính là nơi Thư Dao đang ở.
Vinh Hạc Niên bước phòng nghỉ liền thấy Thư Dao ngủ say. Tư thế ngủ nghiêng ngả, khuôn mặt xinh xắn nửa che nửa hở mái tóc dài, đôi môi đỏ mọng thấp thoáng, quyến rũ tột cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-537-bi-bat-qua-tang.html.]
Vinh Hạc Niên tới, đưa tay nới lỏng cà vạt, tiện tay cởi hai cúc áo, xuống bên cạnh Thư Dao, nhịn cô thêm vài .
Rõ ràng Thư Dao ăn mặc kín đáo, nhưng vẫn khiến chút khó kiềm chế.
Ngón tay Vinh Hạc Niên ấn lên môi cô, sức ma sát. Chẳng mấy chốc, đôi môi dường như đỏ mọng lên một cách lộn xộn, càng khiến thèm .
Yết hầu chuyển động hai cái, từ từ cúi xuống. Ban đầu định kiểm soát lực đạo của , nhưng hiểu chạm môi cô liền như nghiện, nếm bao nhiêu cũng thấy đủ.
Giấc ngủ của Thư Dao sâu, nhưng là giấc ngủ ngon. Cô gặp ác mộng, trong mơ chiếc máy bay gặp sự cố, cô và Vinh Hạc Niên rơi xuống, bên là biển sâu vô tận.
Khi rơi xuống nước, hai họ tách .
Cô sợ hãi, liều mạng bơi về phía Vinh Hạc Niên, nhưng dù cô cố gắng thế nào cũng chạm tay . Cô lo lắng tột độ, khoảnh khắc cuối cùng, cô nhắm mắt , còn tri giác nữa, khóe mắt lăn xuống một giọt nước mắt.
lúc , cô cảm thấy môi đau, còn nóng. Khi nước mắt rơi xuống, cô tỉnh .
Vinh Hạc Niên khéo hôn lên giọt nước mắt đó. Anh khựng , tưởng rằng trong mơ Thư Dao cũng ghét sự tiếp xúc của , khuôn mặt tuấn tú lập tức đổi sắc.
Thư Dao từ từ tỉnh , phát hiện chỉ là một giấc mơ, cô khẽ thở phào. đúng lúc chạm ánh mắt trầm xuống của Vinh Hạc Niên, tay cô theo bản năng nắm chặt lấy áo sơ mi của , sợ rằng sẽ chia cắt giống như trong giấc mơ.
Hành động của Thư Dao khiến biểu cảm của Vinh Hạc Niên dịu đôi chút. Anh khẽ cau mày, hỏi: "Sao ?"
Lúc Thư Dao mới nhận đang nắm chặt áo , vội vàng rụt tay về, che giấu sự lo lắng của , : "Gặp ác mộng thôi."