Thực Thư Dao cũng , nhưng thấy dáng vẻ chút đáng thương của Ân Quả, bèn : "Chắc là c.h.ế.t , đây chính là kết cục của những kẻ làm nhiều việc ác."
Biểu cảm của Ân Quả trống rỗng trong giây lát, đó trừng mắt Thư Dao : "Có cô đang nhạo ? Tôi cho cô sợ !"
"Không , chỉ là đáng." Thư Dao mở miệng, tiếp: "Yêu bản quan trọng hơn."
Thật trong lòng Thư Dao coi thường cách làm của em nhà Quý Thịnh. Dùng tình cảm để dụ tròng, g.i.ế.c dao, sẽ chẳng kết cục .
Nghĩ đến đây, Thư Dao nhíu mày. Cô cũng lo lắng Sở Ninh sẽ vượt qua cú sốc , chỉ thể hy vọng chuyện đó sẽ xảy .
"Thực ..." Ân Quả nghẹn ngào, đó òa nức nở: "Thực quan tâm kẻ sống c.h.ế.t , chỉ tự tay báo thù, đ.â.m mười mấy nhát dao."
"Cô bình tĩnh chút , thể làm chuyện phạm pháp ." Thư Dao chút ngạc nhiên, bất ngờ vì Ân Quả thể tỉnh ngộ nhanh như .
"Tôi mồm cũng ?" Ân Quả lớn gào lên, đó chạy xa.
Thư Dao chớp mắt, chút buồn , thầm nghĩ Ân Quả rốt cuộc vẫn là tính tình trẻ con.
cả Thư Dao và Ân Quả đều để ý cuộc trò chuyện của họ Vinh Hạc Niên đang ẩn nấp tòa nhà nhỏ thấy.
Vinh Hạc Niên suy nghĩ về những lời Thư Dao , sắc mặt chút trầm xuống, thầm nghĩ phụ nữ thực sự quá tỉnh táo.
Màn đêm buông xuống khiến vùng càng thêm thanh tịnh. Vinh Hạc Niên tay diệt trừ thế lực của Long Hắc, khiến cục diện các thế lực lớn nhỏ ở khu D một nữa xáo trộn.
Kẻ thù của Long Hắc đương nhiên vỗ tay khen , nhưng chắc vui. Đại diện cho thế lực lớn nhất ở khu D là một nơi gọi là Thiên đường bóng tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-473-ket-cuc-cua-anh-ta.html.]
Thủ lĩnh của Thiên đường bóng tối là một đàn ông trẻ tuổi, hành sự tàn nhẫn quyết đoán, m.á.u lạnh vô tình, là đại ma đầu nổi danh ở khu D.
từng ai thấy bộ mặt thật của , bởi vì khi xuất hiện đều đeo một chiếc mặt nạ màu đen, gọi là Vua bóng tối.
Lúc , tại địa bàn của Vua bóng tối, đàn ông đeo mặt nạ đen lười biếng dựa nghiêng ghế sofa, ánh mắt quét qua từng thuộc hạ của , cuối cùng dừng đàn ông đang thương nặng quỳ mặt đất.
Người ai khác, chính là Quý Thịnh. Anh trông như chỉ còn thoi thóp một thở, liệt mặt đất như một đống bùn nhão.
"Còn sống ?" Người đàn ông đeo mặt nạ mở miệng hỏi, giọng êm tai nhưng toát vẻ lười biếng hờ hững.
Thuộc hạ của tiến lên kiểm tra thở của Quý Thịnh, đáp: "Thưa ngài, vẫn còn sống."
"Long Hắc xử , tên là cánh tay của ông , rõ ràng là đến nương nhờ ngài." Thuộc hạ của đàn ông đeo mặt nạ phân tích.
"Một màn kịch thế mà kịp xem, thật mất hứng." Người đàn ông đeo mặt nạ nảy sinh chút hứng thú, nhưng nhanh dường như chẳng còn chút hứng thú nào.
"Còn tin tức gì khác ?" Người đàn ông đeo mặt nạ hỏi với vẻ chán chường.
Thuộc hạ tiếp tục : "Đám đó vẫn đang ở địa bàn của Long Hắc, kẻ cầm đầu họ Vinh, bên cạnh còn một phụ nữ."
Người đàn ông đeo mặt nạ đột ngột thẳng dậy, hai tay nắm chặt, gân xanh nổi lên mu bàn tay, rõ ràng là dùng sức mạnh. Hắn nhếch mép , : "Vậy ?"
Hắn nhớ cửu t.ử nhất sinh đó của , tất cả đều là nhờ ơn Vinh Hạc Niên và Mặc Đông Thần ban tặng. Không phụ nữ là cô nhỉ? Hắn nhớ cô đấy!
"Tên xử lý thế nào ạ?" Thuộc hạ đá Quý Thịnh đang hôn mê bất tỉnh, chờ chỉ thị.