Anh trai là của ? Là trời sinh thế mà!
Lâm Dã thầm hạ quyết tâm, tuyệt đối dám phụ nữ của Tổng giám đốc thêm cái nào nữa, bọn họ thế mà coi như một phần trong trò chơi tình thú của .
Vốn dĩ Lâm Dã còn tò mò về Thư Dao, đến chào hỏi, tiện thể xem mà Tổng giám đốc để ý trông như thế nào, nhưng bây giờ đ.á.n.h c.h.ế.t cũng dám qua đó.
Thế nên, đó khi Thư Dao tìm thấy Vinh Hạc Niên và hỏi Lâm Dã một chuyện, Lâm Dã phản ứng cực nhanh, bỏ chạy mất dạng.
Hơn nữa chuồn nhanh, cứ như kẻ thù truy đuổi .
Thư Dao cảm thấy kỳ lạ, nhưng qua chuyện , cô nhớ . Trợ lý đặc biệt khác của Vinh Hạc Niên, chẳng chính là năm đó cùng cô đến cục dân chính lĩnh giấy kết hôn ?
Nghĩ đến đây, trong lòng Thư Dao hoảng hốt, vội vàng căng thẳng quanh bốn phía. Cô liệu nhận ?
Một mặt, cô lo lắng nhỡ Vinh Hạc Niên sự thật thì sẽ làm gì cô? Mặt khác, cô chút mong chờ Vinh Hạc Niên chuyện, cô xem biểu cảm của .
Thực trong lòng Thư Dao lúc khá rối bời!
Tiếp theo, bên phía Vinh Hạc Niên còn một việc giải quyết, bọn họ ở đây thêm một hai ngày nữa.
Sau khi nhớ chuyện của Lâm Dã, Thư
Dao cũng cố gắng tránh mặt , sợ Lâm Dã nhớ . hiện tại vẻ như nhớ .
điều Thư Dao là Lâm Dã sớm quên chuyện đó , bây giờ chỉ cố gắng tránh mặt Thư Dao mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-472-tieu-tam.html.]
"Này, cô là tiểu tam của họ ." Thư Dao đang dựa ghế tre bên ngoài tòa nhà nhỏ suy nghĩ về những chuyện xảy mấy ngày nay thì một vị khách mời mà đến.
Thư Dao đầu , suýt nữa thì quên mất ở đây còn Ân Quả. Cô nhớ buổi sáng Ân Quả vẫn còn trói, sợ hãi đến mức run rẩy cả .
Ân Quả gọi cô là tiểu tam, rõ ràng là đến với thái độ thiện chí.
Thư Dao ngẩn , thẳng: "Tôi tiểu tam, và họ cô cũng loại quan hệ đó." Thư Dao giải thích một câu, bỗng cảm thấy lắm lời, giải thích nhiều với một cô nhóc thiện làm gì chứ?
Dứt khoát, Thư Dao đầu , nữa.
"Cô lừa ai chứ? Anh họ kết hôn , cô chính là tiểu tam." Mặt Ân Quả hất lên cao, vô cùng khinh thường, bổ sung thêm: "Tôi thấy cả , cô lên đùi họ uốn éo qua ."
Thư Dao nghĩ ngợi, vẫn một câu: "Mắt thấy chắc là thật." trong đầu cô tránh khỏi việc nhớ những chuyện xảy hai ngày nay, màn diễn kịch giữa cô và Vinh Hạc Niên quả thực quá đà, mỗi nhớ mặt cô đều nóng ran.
"Hừ, khuyên cô nên cẩn thận một chút, ông ngoại thích vợ của họ." Ân Quả hừ một tiếng đầy ẩn ý.
"Cô yên tâm, sẽ dây dưa với họ cô ." Thư Dao nhàn nhạt . Lần , cô đại khái một chuyện ngầm của Vinh Hạc Niên, cô rõ Vinh Hạc Niên là cô thể dây , còn dám gần chứ?
Một lúc , Ân Quả vẫn . Khuôn mặt cô mấy ngày nay gầy nhiều, cằm nhọn hẳn , nhưng biểu cảm mặt rõ ràng là đang giằng xé, bộ dạng thôi.
"Cô việc gì ?" Thư Dao mở miệng hỏi.
Cơ thể Ân Quả run lên, do dự một lúc lâu mới hỏi: "Cô kết cục của ?"
"Tôi hỏi họ lâu nhưng đều , chỉ luôn rằng của tập đoàn tội phạm đều xử lý ..." Ân Quả nhỏ giọng bổ sung.