VỢ YÊU KHÓ CHIỀU: VINH THIẾU HÔM NAY LY HÔN KHÔNG - Thư Dao & Vinh Hạc Niên - Chương 464: Luyến tiếc bạn trai à?

Cập nhật lúc: 2026-03-13 05:41:57
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Du Châu xong liền dậy, sừng sững mặt Sở Ninh, cũng chẳng ý định kéo cô dậy.

Trong bóng đêm, Sở Ninh thấy sắc mặt đổi của , còn tưởng phát hiện điều gì, vội vàng căng thẳng quanh bốn phía.

"Có đến ?" Sở Ninh cảm thấy bây giờ giống như chim sợ cành cong, chỉ cần gió thổi cỏ lay là sợ hãi.

Tống Du Châu nhàn nhạt đáp: "Không ." Trong lòng thầm nghiến răng, con bé c.h.ế.t tiệt quả nhiên là ngốc, chẳng cảm nhận cái gì cả.

Sở Ninh duỗi định dậy, lúc cô mới phát hiện chân tê, tạm thời cử động , đau quá nên kêu lên một tiếng.

Tống Du Châu cô: "Sao thế?" Thấy Sở Ninh vẫn dậy, hừ lạnh: "Không là luyến tiếc bạn trai cô, đợi chứ?"

Sở Ninh miệng lưỡi Tống Du Châu cay độc, nhưng ngờ cố tình chọn những lời để kích cô, lập tức nổi giận: "Chân cử động ."

Sở Ninh ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, đôi mắt ngập nước, rõ ràng là đang trừng mắt nhưng mang một vẻ đáng yêu khiến khác thương xót.

Tống Du Châu rốt cuộc đành lòng, vươn cánh tay dài , trực tiếp bế bổng cô lên.

Sở Ninh ngờ tới, chỉ cảm thấy cơ thể nhấc bổng lên trung, khoảnh khắc đó cảm giác mất trọng lượng, cô hoảng hốt vội vàng vòng tay ôm lấy cổ Tống Du Châu.

Nơi da thịt hai tiếp xúc dường như truyền đến nhiệt độ nóng hổi, tim Sở Ninh giật thót, ánh mắt sang chỗ khác, ngay cả thở mạnh cũng dám.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-464-luyen-tiec-ban-trai-a.html.]

Tống Du Châu liếc cô một cái, ôm cô về một hướng. Đó là con đường tìm thấy khi đến đây, về thì theo đường cũ, dù nơi chỗ nào cũng nguy hiểm.

"Sao lên tiếng nữa?" Tống Du Châu thấy tiếng thở nhẹ nhàng của Sở Ninh, đột nhiên mở miệng.

"Cảm ơn , Tống Du Châu." Sở Ninh gì, nhưng cô câu là thật lòng.

Anh câu ! Tống Du Châu nhướng mày: "Cảm ơn thế nào đây? Tôi tìm thấy cô còn cả cảnh sát đấy."

Trong lời của Tống Du Châu ý ám chỉ rõ ràng, nhưng chắc chắn Sở Ninh hiểu nên mới thẳng như . "Tống Du Châu, đổi cách về thôi. Anh cũng là công t.ử bột phong lưu, ngờ lợi hại như , còn phận nào mà ?" Sở Ninh khen một câu , trọng điểm là câu . Cô thực sự ngạc nhiên vì Tống Du Châu từ trời rơi xuống cứu cô.

Tống Du Châu đương nhiên ý của cô, thầm nghĩ cô gái trông ngốc nghếch cũng chút khôn vặt đấy chứ. Anh cố ý trêu cô: "Thực là Tống thiếu khiến hắc đạo danh khiếp sợ."

"Là kiểu phận kép đó ? Bề ngoài là công t.ử ăn chơi trác táng, thực chất là thiếu chủ hắc đạo?" Sở Ninh như đột nhiên hứng thú, ghé sát gần Tống Du Châu vài phần. Hơi thở của cô gái phả một bên mặt , Tống Du Châu tham lam hít một , sợ nên còn cố ý mặt chỗ khác.

" thế, cô nghĩ kỹ xem đây đắc tội với , cẩn thận bán cô đấy." Tống Du Châu tiếp tục trêu đùa.

Sở Ninh bỗng nhiên bật , nhận Tống Du Châu đang đùa.

"Rốt cuộc cô định cảm ơn thế nào?" Tống Du Châu hỏi nữa.

Sở Ninh ho nhẹ một tiếng, nhớ đến lời thề của , khuôn mặt nhỏ nhắn chút xoắn xuýt: "Thực nãy thề, ai cứu , sẽ đưa hết tiền của cho đó."

" Tống giàu như , chắc sẽ coi là thật nhỉ." Sở Ninh sợ Tống Du Châu lên cơn đòi tiền cô.

Loading...