Một lát , Quý Thịnh bước xuống xe. Anh hôn tạm biệt Sở Ninh về phía bệnh viện.
Thư Dao chớp mắt, đợi bóng dáng Quý Thịnh khuất hẳn mới tới, gõ nhẹ cửa kính xe của Sở Ninh.
"Dao Dao, ở đây?" Sở Ninh hạ kính xe xuống, vẻ mặt đầy ngạc nhiên vui mừng.
Thư Dao : "Vừa khéo đưa đến bệnh viện."
"Lên xe , hai chúng uống rượu." Sở Ninh mở cửa xe định để Thư Dao lên, nhưng Thư Dao từ chối.
"Xe tớ cũng ở đây." Ngày mai cô còn dùng xe.
"Vậy tìm một nhà hàng gần đây, ăn với tớ." Sở Ninh để Thư Dao , khó khăn lắm cô mới tóm bận rộn như Thư Dao.
Thư Dao suy nghĩ một chút gật đầu đồng ý, cô cũng chút thắc mắc về chuyện lúc nãy.
Đối diện bệnh viện là một trung tâm thương mại lớn, tầng một quán cà phê. Hai chọn một vị trí gần cửa sổ xuống, gọi phục vụ mang đồ ăn cho Sở Ninh.
"Vừa nãy hình như tớ thấy giáo sư Quý, đưa đến ?" Thư Dao hỏi thẳng.
" , Quý Thịnh một bậc trưởng bối viện, qua thăm." Sở Ninh thuận miệng .
Thư Dao nghi hoặc hỏi : "Thăm lớn thường buổi sáng ?" "Đừng nhắc nữa, hôm nay Quý Thịnh bận luận văn cả ngày, bây giờ mới thời gian." Sở Ninh nhún vai bất lực.
Thư Dao : "Xem làm giảng viên cũng bận rộn thật." Cô cảm thấy thể nghĩ nhiều nên nhắc chuyện nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-239-dong-long.html.]
"Cứ nhắc đến làm gì, nữa, tớ còn quyết định thực sự ở bên đấy nhé?" Sở Ninh hừ nhẹ, nhưng khuôn mặt xinh lộ vẻ e thẹn.
Thư Dao qua là Sở Ninh khả năng động lòng , chỉ là bản cô nhận thôi. Hy vọng sự lo lắng của cô là thừa thãi.
"Hai hôm tớ về nhà bố , ở cổng gặp bà Lê từ nhà dì hàng xóm , sắc mặt bà trông vẻ tiều tụy." Sở Ninh đột nhiên .
"Nhà họ Tống chắc sắp phá sản , tớ dạo ông Tống Chính Minh cũng vấp trắc trở." Sở Ninh bổ sung.
Cô quan hệ giữa Thư Dao và nhà họ
Tống bình thường, ruột là Lê Thanh Uyển còn từng tay hãm hại Thư Dao. cô cảm thấy chuyện vẫn nên báo cho Thư Dao một tiếng để cô sự chuẩn , nhỡ bà Lê định giở trò gì thì ?
" mà sắp đến sinh nhật Nhất Thành , bà Lê mời tớ đến nhà." Sở Ninh thấy Thư Dao nhắc đến chuyện nên lảng sang chuyện khác.
"Thằng bé đáng yêu lắm." Thư Dao cảm thấy Tống Nhất Thành trưởng thành , giống bố thằng bé lắm. Cô quy công lao cho quản gia nhà họ Tống, ông quản gia già nhà họ Tống là chính trực và phẩm hạnh cao quý.
Còn nhớ nhiều năm , khi Thư Dao mới theo Lê Thanh Uyển đến Đông Thành, bác quản gia Tống chăm sóc cô nhiều.
"Đến lúc đó về ?" Sở Ninh hỏi.
"Chắc là ." Thư Dao đáp, cô thể từ chối nhóc Tống Nhất Thành .
"Dao Dao, đôi khi tớ cảm thấy và bà Lê chẳng điểm nào giống cả." Sở Ninh đột nhiên thốt lên, cô cũng chỉ là cảm thán nhất thời. Thực cô dám cho Thư Dao một chuyện, Lê Thanh Uyển vì quan hệ với Thư Dao mà cũng vay tiền của Sở Ninh. Sở Ninh , nếu Thư Dao chuyện chắc chắn sẽ chịu nổi.
Lần Thư Dao về Vân Thành, thấy ảnh bố bia mộ, cũng cảm thấy giống Thư Vân Châu lắm, nhưng cô để tâm. Lần Sở Ninh nhắc đến, Thư Dao cau mày, chẳng lẽ trong chuyện điều gì cô ?
Nghĩ , Thư Dao cảm thấy nghĩ nhiều , những chuyện đó đều là thể nào!