Vinh Hạc Niên nhướng mày, : “Tiết lộ tin thương nặng ngoài, nhưng đừng để ông cụ .”
“Vâng, hiểu.” Sâm Dữ đáp, ngập ngừng tiếp: “Tổng giám đốc, đang điều tra vị trí của nơi ?”
Đôi lông mày đẽ của Vinh Hạc Niên nhíu : “Cứ kệ .”
Ở địa bàn Vân Thành, nếu đó thì là chuyện dễ như trở bàn tay.
Dưới sân, Thư Dao chạy nhảy cùng phụ nữ một lúc lâu, thể lực cô cũng sắp cạn kiệt. Đột nhiên cô thấy trong hồ nước nhỏ một bên sân dường như chú cá nhỏ màu đỏ bơi qua, bèn chạy tới chỉ trỏ: “Nhìn kìa, cá con.”
khi gần kỹ, ngờ đó là một mảnh vải vụn màu đỏ từ trôi tới. Người phụ nữ trố mắt chằm chằm, đồng t.ử giãn , bất động như tượng, giống như chịu một sự kích thích nào đó.
Tiếp đó, phụ nữ ôm đầu xổm xuống, biểu cảm vô cùng đau đớn.
Thư Dao hoảng hốt, cảm thấy bà , vội vàng bước tới định đỡ bà dậy: “Bà thế?”
phụ nữ đột ngột dậy, đôi mắt đỏ ngầu, vươn tay , điên cuồng bóp cổ Thư Dao, miệng lẩm bẩm: “Mày c.h.ế.t ...”
Thư Dao bóp đến đỏ bừng mặt. Cô thoát nhưng sợ làm thương phụ nữ, nhất thời dám dùng sức, cho đến khi một đôi bàn tay to lớn kéo mạnh về phía .
Vinh Hạc Niên gỡ tay phụ nữ , che chở Thư Dao trong lòng, đó lệnh cho mấy giúp việc chạy tới: “Đưa về .”
“Trong sân thứ màu đỏ?” Vinh Hạc Niên lên tiếng chất vấn.
Sâm Dữ dẫn theo mấy vệ sĩ chạy tới, giải thích: “Tổng giám đốc, thể là gió thổi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-189-phat-dien.html.]
Thư Dao ho khan ngừng, một lúc lâu mới bình tĩnh .
“Cô chứ?” Ánh mắt Vinh Hạc
Niên trầm xuống, dán chặt cổ Thư Dao, thấy dấu vết hằn rõ của bàn tay, sắc mặt sa sầm.
“Tôi ...” Thư Dao lắc đầu, đó : “Không trách bà , là do dẫn bà đến đây.”
“Xin , bà thấy màu đỏ sẽ phát điên.” Vinh Hạc Niên giải thích.
Tay vẫn dừng cổ Thư Dao, vuốt ve qua . Thư Dao cảm thấy thoải mái, đỏ mặt, khẽ ho một tiếng: “Tôi , thật đấy.”
Cô đưa tay định gạt tay xuống, ngược còn nắm chặt lấy tay. Cô giãy giụa một chút, phát hiện đang làm chuyện vô ích.
“Xem vết thương của còn đáng ngại nữa .” Thư Dao bực bội tay , sức lực lớn thế , sắp bẻ gãy tay cô .
Vinh Hạc Niên gượng gạo, : “Cô xem thử xem, vết thương của rách ?”
Thư Dao lạnh, cô mới tin, lườm một cái thuận miệng : “Rách thì rách thôi.”
Nụ của Vinh Hạc Niên cứng đờ, trong lòng thầm nghĩ lát nữa tìm Sâm Dữ tính sổ. Cái gì mà phụ nữ đều đồng cảm với kẻ yếu, tỏ yếu đuối đúng lúc sẽ nhận lợi ích bất ngờ chứ.
Vinh Hạc Niên thầm nghĩ, ốm yếu thế mà vẫn chẳng vớt vát chút lợi lộc nào, hươu vượn. Anh đang vắt óc suy nghĩ xem còn cách nào khác , đúng lúc Sâm Dữ gọi với tới: “Thư tiểu thư, cô đói ? Ăn cơm thôi?”
Vinh Hạc Niên phắt đầu Sâm Dữ, ánh mắt mang theo sát ý nồng đậm.
Sâm Dữ mạc danh lạnh sống lưng, rùng một cái. Anh sờ sờ đầu, nghĩ thầm hình như làm gì nhỉ?