“Được , Ann, em đừng nữa, chuyện qua .” Cố An Hòa ngăn cản màn than vãn của Ann: “Chị chẳng vẫn đang đây .”
Vinh Hạc Niên nhàn nhạt : “Vất vả , nghỉ ngơi cho khỏe .”
“Hạc Niên, bận rộn như còn làm phiền đến thăm em.” Cố An Hòa cảm thấy , một câu.
“Còn nữa, nãy em xem mạng, họ là Thư tiểu thư...” Cố An Hòa cau mày, giọng điệu tỏ kiên định: “Em tin , chúng đều Thư tiểu thư, cô thể là như .”
Lúc , Vinh Hạc Niên nhướng mày một câu: “Cô đúng là sẽ làm chuyện như !”
Cố An Hòa , ngón tay mạc danh co rúm , cấu ga giường . Cô hiểu tại Vinh Hạc Niên tin tưởng Thư Dao đến thế?
“Hạc Niên, em ý nghi ngờ Thư tiểu thư, em chỉ là thấy tin tức mạng, ai lan truyền, em sợ sẽ gây ảnh hưởng đến Thư tiểu thư.” Cố An Hòa rõ thái độ của Vinh Hạc Niên, lập tức đổi thái độ của , quyết định cho Thư Dao.
“Em hiểu là nhất.” Vinh Hạc Niên mở miệng : “Xem bên cạnh em cần chú ý kỹ càng hơn, kẻ tâm thuật bất chính.”
Cố An Hòa miễn cưỡng , gật đầu: “Sau em sẽ chú ý.”
“Em nghỉ ngơi , còn việc, ngày mai đến.” Vinh Hạc Niên dậy chuẩn rời .
Cố An Hòa ngờ Vinh Hạc Niên nhanh như , trong lòng nỡ nhưng tiện mở miệng giữ .
“Vinh , thể cùng An Hòa ăn một bữa cơm ? Cả ngày hôm nay cô chẳng khẩu vị gì cả, nghĩ bạn ở đây, cô sẽ ăn ngon miệng hơn.” Ann thấy biểu cảm của Cố An Hòa, hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-166-co-ay-se-khong-lam-chuyen-nhu-vay.html.]
Vinh Hạc Niên liếc Ann, dặn dò Sâm Dữ: “Bảo bọn họ mang thêm vài món đặc sản của mấy nhà hàng đến cho Cố tiểu thư, món nào ý thì đổi nhà khác, ăn một chút .”
“Hạc Niên, cần phiền phức .” Cố An Hòa vội vàng từ chối.
Vinh Hạc Niên gì, hiệu cho Sâm Dữ, đó rời .
Trong phòng bệnh chỉ còn Cố An Hòa và Ann. Cố An Hòa lập tức sa sầm mặt mày.
“An Hòa, chị đừng buồn, Vinh chỉ thôi, cũng nghĩa là và Thư Dao gì với .” Ann khuyên giải: “Chị xem, Vinh đối với chị vẫn , còn đặc biệt sai chuẩn bữa tối cho chị mà.”
Cố An Hòa ngẩng phắt đầu lên, lạnh lùng : “Vừa nãy ai mượn cô nhiều lời?”
Trong lòng cô hiểu rõ, sở dĩ cô thể duy trì quan hệ với Vinh Hạc Niên lâu như , và Vinh Hạc Niên cũng sẵn lòng che chở cho cô , ngoài ân tình của ông nội thì còn vì cô chừng mực. Hành động tự ý quyết định của Ann chắc chắn khiến Vinh Hạc Niên cảm thấy khó chịu, nếu ánh mắt sẽ lạnh lùng đến thế.
“An Hòa, em...” Ann thôi, trong lòng cũng cảm thấy oan ức.
“Sau việc bảo cô làm thì cô phép làm!” Cố An Hòa lạnh giọng cảnh cáo.
“Em , xin chị.” Ann lí nhí đáp, trong lòng chút phục.
Bị mắng một trận, Ann kiếm cớ ngoài làm việc. Đi đến góc ngoặt bên ngoài phòng bệnh, thấy xung quanh ai, cô đá mạnh tường, lạnh : “Việc bẩn việc mệt đều là làm, nhận cái gì chứ?”
Ann chỉ lo trút giận nên chú ý đến hai bóng ở phía bên , chính là Thư Dao và cô gái phục vụ khách sạn.
Hai một lúc, Thư Dao cô gái , thấp giọng hỏi: “Là cô ?”