Vinh Hạc Niên mặt cảm xúc Thư Dao, trong đôi mắt phượng sâu thẳm ẩn chứa chút bất lực.
Anh từng thấy bộ dạng của Thư Dao khi trúng thuốc, nhưng bộ dạng say rượu thì là đầu tiên, ít nhiều chút xử lý thế nào.
"Tôi hỏi đấy?" Thư Dao mở to đôi mắt xinh , vô cùng bất mãn với thái độ của đàn ông đối diện, ngón tay còn to gan vỗ nhẹ hai cái lên má Vinh Hạc Niên.
Miệng Quan Cảnh Vân há thành hình chữ O. Thư Dao quả hổ danh là chị của , mà chẳng sợ Hạc Niên chút nào, bội phục!
Vinh Hạc Niên khẽ ngước mắt, liếc về phía một cái, mang theo ý cảnh cáo rõ rệt. Quan Cảnh Vân vội vàng dời tầm mắt, chuyên tâm lái xe.
Vinh Hạc Niên nhịn hết nổi, kéo tay Thư Dao xuống, khống chế tay cô trong lòng bàn tay , tay cởi hai cúc áo sơ mi. Anh ngẩng cổ lên, yết hầu gợi cảm chuyển động.
Thư Dao lúc là chịu yên, cô chú ý đến bộ phận đang chuyển động của Vinh Hạc Niên, vô cùng tò mò. Ngón tay linh hoạt thoát khỏi sự kiểm soát của đàn ông, nữa sờ lên đó.
"A, nó cử động ..." Thư Dao kinh ngạc cảm thán.
hành động như khiến đàn ông bốc hỏa. Vinh Hạc Niên ho mạnh một tiếng, bất đắc dĩ khống chế đôi tay nhỏ bé an phận của cô nữa.
Vinh Hạc Niên chút bực bội, đ.á.n.h ngất phụ nữ bên cạnh cho xong.
"Đừng bằng ánh mắt đó!" Thư
Dao hài lòng với ánh mắt Vinh Hạc Niên phóng tới, sâu thẳm u tối, giống như một xoáy nước bí ẩn đang dụ dỗ cô, cô dường như sắp vô tình rơi đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-151-thu-nguy-hiem.html.]
"Trả lời chứ, soái ca." Thư Dao đảo mắt, hỏi nữa.
Vinh Hạc Niên cúi đầu, đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên của cô, nhàn nhạt : "Tôi là Vinh Hạc Niên."
"Vinh Hạc Niên? Nghe vẻ quen quen?" Thư Dao lẩm bẩm một , trong đầu cố gắng lục lọi ký ức. Không nhớ điều gì, cơ thể cô nảy lên một cái, sống lưng cứng đờ. Sau đó, m.ô.n.g cô từng chút một dịch chuyển sang bên cạnh, tư thế là giữ cách với Vinh Hạc Niên.
Vinh Hạc Niên: "..." Sắc mặt lập tức đổi, trong đôi mắt phượng tràn ngập hàn ý.
"Cô đang làm cái gì ?" Một lúc lâu , Vinh Hạc Niên hạ thấp giọng, mang theo sự tức giận hỏi.
Thư Dao đương nhiên vẫn đang say, cô chỉ là trong tiềm thức thấy tên Vinh Hạc Niên thì phản ứng, trong lòng một giọng ngừng nhắc nhở bản rằng nguy hiểm, gần...
Lần , đến lượt Vinh Hạc Niên áp sát cô. Thân hình cao lớn của đè tới, Thư Dao dồn góc xe, thở hai quấn lấy .
"Cô trốn cái gì?" Vinh Hạc Niên nhếch mép, trong mắt mây đen vần vũ. Vừa nãy còn khen trai, hận thể ăn tươi nuốt sống , thấy tên trốn tránh như .
Thư Dao chớp mắt, nhịn co rúm , cẩn thận từng li từng tí : "Có thứ nguy hiểm, gần."
"Tôi á?" Vinh Hạc Niên tức quá hóa , chỉ mũi hỏi: "Cô là thứ nguy hiểm?"
Thư Dao trả lời, lấy tay che miệng, vẻ mặt cảnh giác . Động tác và biểu cảm của cô lên tất cả.
Mặt Vinh Hạc Niên đen sì, nhưng đối mặt với một kẻ say rượu, cũng chẳng thể gì, chỉ đành nén cơn giận trong lòng.
Anh ghé sát gần hơn, xem trong đầu Thư Dao lúc đang nghĩ cái gì. Kết quả kịp đến gần thì thấy tiếng "bốp" một cái, đầu đầu Thư Dao đụng trúng, đau.