chỉ mới đang tạm thời trốn ngoài. Khách sạn do đích mời nhà thiết kế đến thiết kế, tốn khá nhiều tâm sức.
Bên cạnh việc giúp các cặp đôi thêm ngọt ngào, cũng chú trọng tăng cường các thiết kế mang tính "tình thú". Vì , nãy lúc dẫn Sở Ninh bước , thấy chiếc giường đó, cả lập tức nóng rực lên. Huống hồ còn cùng phụ nữ yêu thương. sợ làm tổn thương Sở Ninh, dẫu hai vẫn thực sự làm chuyện đó, sợ cô thích ứng kịp.
Nào ngờ, Sở Ninh cố ý dụ đến đây, cô thực sự thuộc về .
phản ứng chần chừ của Tống Du
Châu lúc khiến Sở Ninh sinh nghi.
Cô cảm thấy gì đó sai sai, bèn cố ý một chiếc áo sơ mi nam. Khi Tống Du Châu mang chút đồ ăn bước , đập mắt là một cảnh tượng khiến huyết quản như sôi sục.
"Lấy đồ ăn gì ngon thế, ông xã." Sở Ninh khẽ , tiến gần Tống Du Châu. Cùng lúc đó, cô cố ý thì thầm một câu tai .
Tiếng "ông xã" kéo dài giọng nũng nịu khiến sự hưng phấn của Tống Du Châu lập tức chạm đỉnh.
trong lòng Tống Du Châu vẫn còn đang giằng xé nên hành động gì thêm. Sở Ninh bắt đầu thấy rầu rĩ. Cô chủ động đến mức , cái gã Tống Du Châu chẳng lẽ " "? Một đứa con gái như cô làm mấy việc thực sự hổ.
Thế là, Sở Ninh tức tối lườm Tống Du Châu một cái: "Tống Du Châu, ' ' ?"
Lời dứt, cả khuôn mặt cô đỏ rực lên. ngay cùng lúc đó, cô khẽ kinh hô một tiếng, chẳng từ lúc nào bản một đôi bàn tay rắn chắc xốc bổng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-kho-chieu-vinh-thieu-hom-nay-ly-hon-khong-thu-dao-vinh-hac-nien/chuong-1112-bieu-hien-the-nao.html.]
Nhiệt độ từ lòng bàn tay Tống Du Châu nóng rực, gần như thiêu đốt làn da cô. Thân hình cao lớn của bao trùm lấy cô, đôi mắt hoa đào ghim chặt cô: "Ninh Ninh, em là phép đàn ông ' ' mặt ? Hậu quả sẽ nghiêm trọng đấy." Những ngón tay của Sở Ninh kéo nhẹ cổ áo , kéo cả sát mặt , đuôi mắt ửng đỏ chớp chớp: "Sẽ thế nào cơ?"
"Ninh Ninh, em bận tâm việc và em..." Tống Du Châu lúc mới hiểu ý đồ của cô vợ nhỏ. Sự cuồng bạo nơi đáy lòng sớm thể kìm nén nữa.
Bàn tay chậm rãi trượt lên vùng cổ cô, hững hờ lướt qua làn da mịn màng, và cuối cùng dừng cánh môi đỏ mọng.
"Tống Du Châu, thật sự dông dài..." Lần Sở Ninh kịp dứt câu chặn đôi môi. Sức lực của đàn ông lớn, khiến cô chẳng thể phát thêm âm thanh nào nữa.
Hai tay Tống Du Châu nâng lấy khuôn mặt cô, hôn vô cùng nồng nhiệt, khác hẳn những . Nụ hôn mang theo cảm xúc nóng bỏng và cuồng nhiệt, khiến Sở Ninh cảm giác sắp sửa cuốn một vòng xoáy đáy.
Đã thế cái tên Tống Du Châu còn cố tình c.ắ.n nhẹ lên tai cô, thì thầm: "Ninh Ninh, đến nước em hối hận đấy."
Toàn Sở Ninh nóng hầm hập, cô chỉ khẽ "ừm" một tiếng, Tống Du Châu:
"Anh nhẹ thôi nhé, em sợ đau."
Thoạt đầu Tống Du Châu vẫn hiểu ý cô là gì, mãi đến lúc mới phản ứng rằng đây là đầu tiên của Sở Ninh. Trong lòng lập tức ngập tràn tình yêu và sự xót xa.
Đêm nay định sẵn là một đêm ngủ. Sở Ninh hối hận , cô nên cái câu " " . Sau khi lật qua lật hành hạ bao nhiêu hiệp, cô đến cả sức lực để chuyện cũng chẳng còn.
Đáng hận hơn là, Tống Du Châu còn bày vẻ mặt tủi , ôm chặt lấy cô hỏi hỏi mấy : "Ninh Ninh, biểu hiện của thế nào?"
Sở Ninh chẳng buồn đếm xỉa đến , há miệng c.ắ.n mạnh một cái cổ . Tống Du Châu đau tận hưởng sự vui sướng.