Tô Miên dựa ghế sofa, miệng ngừng nghỉ, 'rộp rộp' nhai khoai tây chiên và snack giòn.
Vừa thưởng thức món ngon, quên trò chuyện với Tô Cừu, "Anh, khi chuyển đến đây, chị Khúc ở đối diện ? Hai gặp nào ?"
Nói xong, cô nghiêng mắt, liếc Tô Cừu, khuôn mặt tuấn tú đó, biểu cảm hề đổi.
"Cô thuê nhà."
Tô Cừu vẻ mặt bình tĩnh, giọng điệu hờ hững, vẻ mấy hứng thú, "Gặp một ."
"Thuê nhà ."
Tô Miên khẽ nhíu mày, thở dài, "Haizz, con gái sống một nguy hiểm nhất, đặc biệt dễ những kẻ biến thái ý đồ nhắm đến, báo chí cũng từng đưa tin, theo dõi, chụp lén, quấy rối, đe dọa, đầy rẫy."
Nghe , ánh mắt Tô Cừu đổi.
Ăn xong khoai tây chiên, Tô Miên đặt túi đồ ăn vặt xuống, dậy, chuẩn rửa tay, quên hỏi một câu, "Anh, an ninh khu dân cư của chúng thế nào?"
"Rất ." Tô Cừu trả lời.
Anh bước chân, bếp.
Tô Miên bóng lưng lạnh lùng của , bĩu môi, về phía nhà vệ sinh, lẩm bẩm nhỏ giọng:
"Cô gái xinh như sống đối diện, thiên thời địa lợi, ông tơ chỉ thiếu mỗi việc buộc sợi chỉ đỏ chân thôi, cũng tay để chiếm ưu thế!"
Tô Miên vặn vòi nước, thầm thở dài: cô bắt đầu yêu , mà họ vẫn là một con ch.ó độc .
...
Bảy giờ tối.
Tô Miên đói bụng.
"Anh, em đói quá, em sắp c.h.ế.t đói , chúng ngoài ăn ? Lúc em đến, em thấy đối diện khu dân cư một quán lẩu mới mở."
Cô ý ăn lẩu.
"Được." Tô Cừu đương nhiên đồng ý.
Anh cầm chìa khóa, lưng về phía cửa phòng, Tô Miên cho những gói đồ ăn vặt mua túi mua sắm từng gói một, rõ ràng là đóng gói mang .
Tô Miên đeo túi xách nhỏ của , xách một túi đồ ăn vặt nhỏ, tủm tỉm tới, "Đi thôi."
"Vừa ăn mang về?" Tô Cừu khẽ nhướng mày.
Tô Miên nghiêm túc , "Anh là trai em, em là em gái , chúng ai với ai chứ, thích ăn đồ ăn vặt, để lâu , với tư cách là em họ của , em đương nhiên hết lòng giúp giải quyết ."
"Được ." Tô Cừu bất lực.
Cô cũng đúng, thực sự thích ăn đồ ăn vặt, dù cũng là chuẩn cho cô , mang cũng lãng phí.
Tô Cừu đẩy cửa, "Đi thôi."
Tô Miên gật đầu, cánh cửa phòng đối diện đóng chặt, dường như nghĩ điều gì đó, cô tới, cong ngón tay gõ cửa, , "Chị Khúc, chị ở nhà ?"
Tô Cừu khóa cửa xong, thấy giọng Tô Miên.
Anh vẻ mặt bình tĩnh, tại chỗ, cô gái nhỏ tự nhiên quen thuộc nào đó, thỉnh thoảng giơ tay gõ cửa hai cái, đang đợi bên trong trả lời.
Không lâu , bên trong truyền tiếng .
"Chờ một chút." Giọng nhẹ nhàng mềm mại.
Tô Cừu xong, đầu ngón tay khẽ động, mím chặt môi, giọng mềm mại , vẻ dễ bắt nạt, kẻ làm thể kìm nén ý nghĩ xa.
'Cạch.'
Cửa mở , vô thức sang.
Cô lẽ tắm xong, tóc quấn trong khăn khô,"""Gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn nước hun đến ửng hồng, mặc một chiếc áo thun trắng rộng thùng thình, chỉ che đến giữa đùi, mát mẻ và thoải mái.
Ánh mắt Tô Cừu tối sầm , đột nhiên cảm thấy bứt rứt.
"Chị Khúc, chị ăn tối ?"
Giọng Tô Miên vang lên, Tô Cừu hồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-yeu-duoc-cung-chieu-cua-cuu-gia/chuong-354-bay-gio-co-hoi-dang-o-ngay-truoc-mat.html.]
Anh thu ánh mắt, cụp mi, đè nén sự nghi ngờ dâng lên trong lòng, cô bạn trai ?
Kiểu áo thun đó rõ ràng là của nam giới.
Cô Khúc thấy Tô Miên, khẽ nở nụ , thấy Tô Cừu phía cô, đột nhiên trở nên căng thẳng, "Tôi tắm xong, vẫn ăn."
Nghe , Tô Miên lập tức mời, "Vậy tiện cùng ? Anh trai và định ăn lẩu."
"Tôi..." Cô Khúc nụ chân thành của Tô Miên, xinh xắn đáng yêu, nhất thời nỡ từ chối.
Cô nắm chặt ngón tay, c.ắ.n môi, vô thức Tô Cừu đang cúi đầu im lặng, trong lòng rối bời.
Đã chuyển đến đây lâu , hôm nay là thứ hai cô gặp , nhớ đầu tiên gặp ...
Cô mua nhiều đồ dùng sinh hoạt mạng, tất cả đều gửi đến trạm chuyển phát nhanh của khu dân cư, khi chuyển lên lầu, cô lập tức mở hộp sắp xếp, tiện thể dọn dẹp nhà cửa.
Sau khi xong, đang định ngoài đổ rác, ai ngờ đẩy cửa , khuôn mặt khiến cô ngày đêm mong nhớ cứ thế bất ngờ xuất hiện trong tầm mắt.
Cô sững tại chỗ, tim như ngừng đập.
Anh cũng sống ở đây?
Cô và , sống cùng một tòa nhà, cùng một tầng.
Đây là sự sắp đặt của ông trời ?
Cô thầm vui mừng trong lòng, cảm ơn ông trời.
Chỉ là, vẻ mặt lạnh nhạt, chút gợn sóng, rõ ràng là còn ấn tượng gì về cô, chỉ lịch sự gật đầu hiệu, mở cửa phòng .
Sau đó, cô trang điểm kỹ lưỡng, thường xuyên ngoài, gặp một nữa, nhưng vẫn thể như ý.
Bây giờ, cơ hội đang ở ngay mắt.
Cô , nhưng cảm thấy, em họ cùng ăn cơm, cô là ngoài, lẽ lắm?
"Cảm ơn, hai cứ , làm phiền nữa..." Cô đỏ mặt, sờ sờ chiếc khăn khô tóc đầu, đột nhiên cảm thấy ngượng ngùng và hối hận.
Bao nhiêu ngày qua, vẫn luôn xuất hiện mặt một cách tinh tế, ai ngờ, thành thế .
Tô Miên chớp chớp mắt, theo ngón tay cô, lanh lợi, lập tức , "Không , chị Khúc, chúng em vội, chị cứ dọn dẹp ."
"Vừa nãy ai là sắp c.h.ế.t đói ." Tô Cừu lưng cô, u ám thốt một câu.
Tô Miên nghiến răng: "..."
Đây là họ ruột ?
Cô đang giúp tạo cơ hội mà!
Tô Miên đầu , tức giận trừng mắt Tô Cừu.
Đàn ông thẳng thắn hết t.h.u.ố.c chữa , cứ độc , độc cả đời!
Cô Khúc Tô Cừu, sững sờ.
Thì , lúc nào cũng lạnh lùng nghiêm túc, cũng sẽ đùa, trêu chọc em gái .
Sau khi hồn, cô vẻ mặt ngượng ngùng của Tô Miên, thật sự nhịn , lén lút .
Cô bé thật sự đáng yêu thú vị, chỉ là, tại cô liên tục mời ăn tối?
Cô Khúc trăm mối thể giải thích.
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu, cô lén lút Tô Cừu, má nóng lên.
Cô c.ắ.n môi , như thể hạ quyết tâm, chủ động mở lời, "Hay là, hai một lát , sấy tóc một chút, sẽ xong ngay thôi."
Nghe , Tô Miên vội vàng kéo tay Tô Cừu, dắt , "Cảm ơn chị Khúc."
Nhìn thấy Tô Cừu bước , tim cô đập 'thình thịch', căng thẳng vội vàng, nhanh chóng , "Đừng khách sáo, bàn trái cây và đồ ăn nhẹ, hai ăn chút lót , sẽ xong ngay thôi."
Nói xong, cô lập tức phòng ngủ, tìm máy sấy tóc, tháo khăn khô tóc , sấy khô tóc.
Cô quyết định ...
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Vì thích , vì ông trời se duyên cho cô và ở đối diện, vì theo đuổi ...
Vậy thì nắm bắt cơ hội, tuyệt đối lùi bước!