VỢ XẤU GẢ NHẦM CỦA HOẮC GIA, VỪA NGỌT VỪA HOANG DÃ - Chương 343: Hẹn gặp ở quán bar

Cập nhật lúc: 2026-01-12 18:42:23
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoắc Vọng Tình sắp xếp lời trong lòng, mở miệng . Đối mặt với đôi mắt ướt át của Thẩm Phồn Tinh, định thì nghẹn , nhưng chỉ vài giây, tiếp tục, "Anh nhận tin nhắn của dì, nên chạy đến cứu em."

Thì .

Thẩm Phồn Tinh nghĩ nhiều, cô sẽ tự đa tình cho rằng nhất định là Hoắc Kình Thâm cứu cô. Cũng sẽ tùy tiện nghi ngờ Hoắc Vọng Tình và Ái Mẫn Quân liên kết lừa dối cô, vì cô tin, cô còn ngượng.

Dường như sự ngượng ngùng của cô, Hoắc Vọng Tình : "Lúc đó em ôm chặt, cứ lẩm bẩm gì đó."

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Chẳng lẽ cô gọi tên Hoắc Kình Thâm.

Mặt cô đỏ bừng, "Anh, thấy ?"

Hoắc Vọng Tình lắc đầu, "Không, lúc đó lo cho em, chỉ lo chạy về, làm gì tâm trạng em gì." Anh rằng, lời dối tùy tiện của trùng khớp với hành động của cô lúc đó, vì Thẩm Phồn Tinh càng tin hơn.

Thẩm Phồn Tinh gãi gãi má, lẩm bẩm nhỏ giọng, "Không thấy thì ... khụ khụ, cảm ơn , Hoắc Vọng Tình. bây giờ muộn , nên..." Nếu nữa, cô sẽ ngượng c.h.ế.t mất.

Hoắc Vọng Tình ý với cô, nên càng ngượng hơn, trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, nếu tình cảm với thì đó là thời điểm để vun đắp tình cảm, nếu tình cảm, thì thật là sống bằng c.h.ế.t.

Tuy phóng đại, nhưng bây giờ Thẩm Phồn Tinh chính là cảm giác đó.

"Được."

Hoắc Vọng Tình ý ngoài lời của cô. Quả thật, bây giờ muộn , đây nữa thì thích hợp chút nào, mặc dù , dù làm gì cả, chỉ cần chuyện thôi cũng .

Đáng tiếc .

Anh thở dài, chống đầu gối dậy. Quay đến cửa, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, đầu Thẩm Phồn Tinh, "Thẩm Phồn Tinh, lễ đính hôn của trai , em thể làm bạn nhảy của ?"

"..."

Thẩm Phồn Tinh mấp máy môi, thật một câu – chứ.

"Gia đình Đông Phương chắc chắn sẽ nhận thiệp mời, em cũng nhất định . Tôi thiếu bạn nhảy, nên mời em."

Thẩm Phồn Tinh sờ mũi tiện từ chối, cứu , biểu hiện gì thì thôi, còn từ chối .

Chỉ là một bạn nhảy thôi.

Cô gật đầu, "Được."

Thấy cô đồng ý, Hoắc Vọng Tình cuối cùng cũng mỉm , tâm trạng cũng . Anh mở cửa ngoài với tâm trạng thoải mái, nhẹ nhàng đóng cửa xuống lầu.

Anh , cửa của Đông Phương Thiên Thiên mở .

Cô thò đầu , thấy . Cô đến cửa phòng Thẩm Phồn Tinh, ngón tay chạm cửa, , nhưng sợ.

Em gái Phồn Tinh thông minh như , nhất định sẽ chất vấn cô, cô trả lời thế nào. Trả lời thành thật, Đông Phương Từ dụ dỗ? Hay dối.

ngốc, dối cũng sẽ phát hiện thôi.

Suy nghĩ một lúc, Đông Phương Thiên Thiên vẫn chọn , mà xuống lầu.

Xuống lầu.

Ái Mẫn Quân cũng đang ở , thấy cô xuống, bà nhíu mày, "Muộn thế , còn ngoài?" Kể từ khi Thẩm Phồn Tinh gặp chuyện, bà quyết định quản lý các con gái chặt chẽ hơn.

"Con, con tiễn bác sĩ Hoắc."

Mặc kệ Ái Mẫn Quân gọi thế nào, Đông Phương Thiên Thiên vẫn mang dép lê chạy ngoài.

Hoắc Vọng Tình đang mở cửa xe, thấy cô nhíu mày, giả vờ thấy, cúi , giục tài xế, "Lái xe."

"Khoan ! Bác sĩ Hoắc!"

Đông Phương Thiên Thiên mang dép lê ba bước làm hai bước đuổi theo, đáng tiếc dép lê vẫn làm chậm bước chân cô.

Khi cô đuổi kịp, xe của Hoắc Vọng Tình , cô chỉ đuổi kịp một cái đuôi xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-xau-ga-nham-cua-hoac-gia-vua-ngot-vua-hoang-da/chuong-343-hen-gap-o-quan-bar.html.]

Nhìn chiếc xe càng ngày càng xa khỏi nhà Đông Phương, biểu cảm của Đông Phương Thiên Thiên cũng trở nên thất vọng.

tại chỗ lẩm bẩm, "Anh cố ý ?"

Rõ ràng thấy, tại giả vờ thấy, cách gần như , làm thể thấy.

"Thiên Thiên!" Ái Mẫn Quân ở cửa gọi tên cô, "Mau về ."

Cảm giác thích khác hề chút nào. Đông Phương Thiên Thiên thể cảm nhận cảm xúc tích cực từ mối tình , tất cả đều là tiêu cực, và một chút tiêu cực đang dần dần ăn mòn trái tim cô.

Trái tim mềm mại, lương thiện của cô...

Ngày hôm .

Thẩm Phồn Tinh thể xuống giường hoạt động bình thường. Ái Mẫn Quân yên tâm, còn gọi đội ngũ đến khám một , xác nhận cô , chỉ là tay chân mềm nhũn rời .

Cô cầm điện thoại ăn sáng , một lạ thêm cô.

Trực tiếp dùng tên thật – Lưu Nguyên.

Đây là ai.

Thẩm Phồn Tinh suy nghĩ một chút, đột nhiên nhớ chuyện nuôi dặn dò. Ồ, chẳng lẽ là cô .

Sau khi thêm.

Người đó nhanh chóng gửi một tin nhắn.

[Chào bạn, xin hỏi bạn là chị Tinh Tinh, t.ử của thầy Phong ?]

Phụt.

Lần đầu tiên gọi cô là chị Tinh Tinh, thật kỳ cục.

Ái Mẫn Quân buồn đưa khăn giấy qua, "Đứa trẻ , ăn uống kiểu gì mà sặc thế."

"Hì hì." Thẩm Phồn Tinh ngây ngô nhận lấy, lau miệng, trả lời.

[Chào bạn, là .]

[Chào bạn, chào bạn.] Anh khách sáo, [Xin hỏi thể gặp mặt chuyện chi tiết , hôm nay bạn rảnh ?]

Ôi chao, cô ít khi gặp lịch sự như , khiến cô khỏi ngượng ngùng, hơn nữa còn quen.

Đặt đũa xuống trả lời .

[Được, bạn cần dùng kính ngữ với , chúng cùng tuổi.]

Sau đó, họ hẹn thời gian, hẹn ở một quán bar yên tĩnh mở cửa cả ban ngày, giới trẻ thích. Đừng cũng là quán bar, nhưng là một quán bar sách yên tĩnh, những đến đều là những yêu sách, một quán bar đặc biệt.

Anh lẽ nghĩ rằng học sinh của thầy đều thích sách, đều là trẻ tuổi. Hẹn ở phòng suite thương gia khách sạn thì quá trang trọng, hẹn ở quán cà phê thì hợp khẩu vị, nên dứt khoát hẹn ở quán bar.

Cạch.

Thẩm Phồn Tinh và Lưu Nguyên hẹn xong, đặt điện thoại xuống cầm đũa lên ăn sáng . Tiếng bước chân từ lầu vọng xuống, cô đầu .

Đông Phương Thiên Thiên đang từ xuống, cô hình như ngoài từ sáng sớm, quần áo cũng .

Vừa ngẩng đầu, hai .

Thẩm Phồn Tinh nhíu mày, gọi cô một tiếng, "Thiên Thiên..." Lời cô còn , thở của Đông Phương Thiên Thiên gấp gáp, như thể làm chuyện gì khuất tất, vội vàng chạy về phía cửa, "Mẹ! Con, con chút việc ngoài, trưa nay về ."

"Ấy--" Ái Mẫn Quân còn kịp gọi cô , nghi ngờ , "Đứa trẻ dạo kỳ lạ thế."

Phản ứng như của cô , Thẩm Phồn Tinh cần hỏi cũng thể đoán .

Thật sự là cố ý ? Tại !

Loading...