Vợ Tôi Rất Hay Ghen - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-20 13:47:45
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi dậy lùi ngoài cửa, định theo, quát lớn: "Anh yên đó cho !"

 

Phó Thời Tân im phăng phắc, trố mắt đóng cửa , lấy chìa khóa "lạch cạch" mấy tiếng, khóa trái ở trong phòng.

 

Anh buồn bã hỏi: "Vợ ơi, em làm gì ?"

 

Tôi dựa lưng cửa, tim đập thình thịch, vô ý nghĩ lướt qua trong đầu.

 

“Rốt cuộc là ai?”

 

“Anh là Phó Thời Tân mà.”

 

“Anh , đừng lừa .”

 

đúng là Phó Thời Tân thật mà.”

 

“Ngày 15 tháng 3 của ba năm , trong nhật ký ' vui', rốt cuộc xảy chuyện gì?”

 

Người ở trong phòng im lặng.

 

Một lúc , lý nhí: "Anh ."

 

Phó Thời Tân vốn trí nhớ , thể nào nhớ nổi một vài ngày " vui" ít ỏi giữa cả một trời "thích" như .

 

Tôi gì, rút điện thoại định báo cảnh sát thì thấy bên trong ngập ngừng thú nhận.

 

“Thôi , thật là Phó Thời Tân năm hai mươi hai tuổi.”

 

Tôi bán tín bán nghi nhíu mày.

 

“Anh mới nghiệp, nhậu một bữa với đám bạn cùng phòng, kiềm chế nên say khướt, lúc tỉnh dậy ở đây .”

 

“Sau đó phát hiện , em là vợ !”

 

“Năm hai mươi hai tuổi mà ?”

 

“Biết chứ.”

 

Phó Thời Tân phiên bản trẻ tuổi chẳng hề giấu giếm.

 

“Trường ở cạnh mà. Anh từng sang trường em chơi bóng, tiện thể xem một buổi biểu diễn. Hôm đó em hát bài 'Nhân Gian' của Vương Phi.”

 

“Em tin ? Cuốn sổ tay đó là do em tặng đấy.”

 

Tôi thắc mắc: "Cái gì cơ?"

 

“Vào ngày nghiệp, em mua sổ tặng cho tất cả các bạn trong lớp. mấy đến, thế là mấy cuốn còn dư đám con trai kéo đến xin, cũng đến và lấy cuốn cuối cùng.”

 

“Anh cứ ngỡ sẽ mãi nỡ bóc tem cuốn sổ , ngờ năm hai mươi sáu tuổi dùng nó để nhật ký.”

 

“Chắc là bốn năm nhỉ? Bốn năm chúng đang làm gì ?”

 

Thế là chợt nhớ . Tôi và Phó Thời Tân quen qua xem mắt từ bốn năm , khi mới hai mươi sáu tuổi.

 

Lúc đó kết thúc một mối tình chẳng mấy , nên hứng thú với buổi xem mắt do lớn ép buộc .

 

Cho đến khi Phó Thời Tân xuất hiện.

 

Hôm đó mặc một chiếc sơ mi màu xanh lục đậm, vạt áo sơ vin hờ hững, cổ tay đeo chiếc đồng hồ bạc hiệu Patek Philippe. 

 

Anh trông lịch thiệp, chín chắn, toát lên vẻ phong trần đầy cuốn hút.

 

Chúng tìm hiểu gần một năm, khi thấy môn đăng hộ đối, hiểu rõ về thì tiến đến hôn nhân.

 

Nhà giục cưới gắt, nhà cũng , thế là chúng còn lập cả hợp đồng kết hôn giả.

 

Thế nhưng khi cưới, hối hận ít , bởi vì điều kiện của Phó Thời Tân quá , tính tình hiền, cực kỳ đúng "gu" của .

 

Một đàn ông cực phẩm mang danh phận chồng hợp pháp cứ lượn lờ mặt mỗi ngày, luôn cảm thấy một sức hút kỳ lạ, lúc gần lúc xa.

 

Lần đầu tiên chúng ngủ với là do kìm lòng mà nhào tới đè .

 

Kết hôn giả cái nỗi gì nữa.

 

Sáng hôm tỉnh dậy, thấy ngượng chín mặt, hổ bối rối nên cuống cuồng tìm cách chữa thẹn. 

 

“Dù chúng cũng kết hôn , giải quyết nhu cầu sinh lý cho cũng là chuyện bình thường thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-toi-rat-hay-ghen/chuong-3.html.]

 

Phó Thời Tân tựa đầu giường, mặt lời nào.

 

Tôi cứ ngỡ vui vì hành động vượt rào của nên suốt một thời gian dài đó dám chủ động gần nữa.

 

Cho đến một đêm nọ về nhà, sốt cao. Người ốm thì thường yếu lòng hơn, cứ nắm chặt lấy tay , nài nỉ bầu bạn.

 

Phó Thời Tân kể lể đủ thứ chuyện vụn vặt. Ngăn cách bởi một cánh cửa, trọn vẹn về thời thanh xuân chớm nở tình đầu của chồng vốn dĩ kiệm lời .

 

Cuối cùng khi mở cửa , Phó Thời Tân với đôi mắt sáng rực nhào tới định ôm chầm lấy .

 

đột ngột dừng bước ngay mặt , dám giang tay ôm.

 

Tôi chủ động vòng tay ôm lấy eo , trái tim cuối cùng cũng cảm thấy bình yên, cảm xúc dâng trào lấp đầy cả lồng ngực.

 

Phó Thời Tân cúi đầu, u uất hỏi: "Vậy tại ly hôn?"

 

Tôi: "..."

 

Tôi cho lý do đề nghị ly hôn.

 

đối với Phó Thời Tân tuổi 22, từ rõ ràng là quá đau lòng và khó lòng chấp nhận, thể cứ im lặng né tránh là xong chuyện.

 

Người trẻ tuổi cách vòng vo, mấy ngày liền cứ bám lấy , một ngày hỏi đến ba tại .

 

Cuối cùng thực sự kìm nén nữa, ấm ức hỏi: "Có vì em thực sự quên đó ?"

 

Vẻ mặt Phó Thời Tân lộ rõ vẻ kích động, ánh mắt như đang lên án , nhưng " đó" là ai chứ?

 

Tôi với vẻ mặt ngơ ngác hiểu gì.

 

Anh mở phần ghi chú trong điện thoại cho xem.

 

Bên trong ghi những cảm nhận của Phó Thời Tân về cuộc sống hôn nhân suốt bốn năm qua, ngắn gọn và trực tiếp.

 

“Đối tượng xem mắt đúng là cô , vui."

 

"Đã nhận giấy chứng nhận kết hôn, vui."

 

"Hôn nhân hợp đồng, vui. Cô quên đó, vui."

 

"Về nhà thấy cô , vui. Buổi tối ăn cơm cùng cô , vui. Tan làm luôn ở bên , vui. Hôm nay thể về nhà sớm, vui."

 

"Chúng làm chuyện đó !"

 

"Cô thèm để ý đến , vui. Mình ốm cô sẽ xót, vui."

 

"..."

 

Phó Thời Tân chỉ chữ " đó", lướt ngón tay sang chữ " quên ".

 

"Người là ai?"

 

"Tại phá hoại hôn nhân của chúng ? Hắn là kẻ thứ ba ? là đồ đạo đức, giới hạn."

 

Tôi ngẩn ba chữ " đó" trong ghi chú của Phó Thời Tân. 

 

Rồi vắt óc cũng nghĩ nhân vật là ai, liền nghi hoặc hỏi thành tiếng: "Ai cơ?"

 

"Em mà ?!" Phó Thời Tân một nữa thốt lên kinh ngạc.

 

tự trấn an bản nhanh: "Không cũng , chứng tỏ em hề để tâm đến tên tiểu tam đó."

 

Tôi bình tĩnh đính chính: "Căn bản là nào như cả."

 

Phó Thời Tân gì.

 

Mấy phút , hai chúng cùng xếp bằng ghế sofa. 

 

Anh cầm điện thoại của lướt danh sách liên lạc, nhất quyết tìm "" cho bằng .

 

Vừa lật xem, bỗng thấy ngại ngùng, ngón tay dừng , liếc bằng ánh mắt dò xét.

 

Thì cũng xem còn gì.

 

Tôi giục: "Nhanh lên ."

 

Anh mở từng trang cá nhân, ảnh đại diện, vòng bạn bè, lật lật hai vòng. 

Loading...