Nicole cảm thấy khó hiểu.
"Bệnh viện nơi làm việc ở phía Bắc thành phố, cách Viện Royal Creek một quãng khá xa. Vậy tại đến tận đây để uống cà phê?"
- Ừ... đúng là trùng hợp thật. - Martin tỏ vẻ bối rối khi Nicole, chẳng thể thốt thêm lời nào khác. Thậm chí, khuôn mặt còn đỏ bừng lên.
Joyce chạy tới nơi thì bắt gặp khuôn mặt đang đỏ ửng của Martin. Cô kìm mà cau mày, ngước mắt về phía và trông thấy Nicole.
- Cô làm gì ở đây ? - Joyce Nicole với ánh mắt đầy vẻ thù địch.
Nicole cũng cau mày khi thấy Joyce. Khi cảnh Joyce đang chắn mặt để che cho Martin ở phía , Nicole lập tức hiểu rằng hai họ vốn quen từ .
Cô nhướng một bên lông mày lên và mỉm .
- Quán cà phê ngay đối diện trường học của mà. Người lẽ hỏi câu đó là mới đúng chứ: cô làm gì ở đây ?
Joyce giật và nhất thời tìm lời nào để đáp trả. Cô liếc mắt phía về phía Martin; cũng đang c.h.ế.t lặng, trông cứ như thể âm mưu của bại lộ .
“Chuyện quái gì đang xảy thế ? Martin vốn dĩ luôn tỏ tự tin mỗi khi đối diện với cơ mà. Tại mặt con nhóc ranh , trông vẻ rụt rè, bẽn lẽn đến thế?”
Ý nghĩ đó khiến trong đầu cô vang lên một hồi chuông cảnh báo. Joyce Nicole bằng ánh mắt lạnh băng.
- Tất nhiên là chúng đến đây để uống cà phê . Quán cà phê là của cô chắc? Chẳng lẽ phép đến đây ?
Lời của cô dứt thì một giọng lạnh lùng như băng bỗng vang lên từ phía lưng cô .
- Quán cà phê của cô , nhưng là của bạn trai cô đấy.
Giọng đầy sức hút khiến cả ba đồng loạt ngoái . Joyce trông thấy một đàn ông cao ráo, điển trai, diện bộ vest lịch lãm tì vết cùng đôi giày da bóng loáng, đang bước xuống từ khu vực phòng chờ riêng ở tầng một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-toi-la-tin-tac/chuong-768.html.]
Đó chính là phòng VIP của quán cà phê , nơi mà ngay cả Joyce và Martin cũng từng đặt chỗ.
“Người đàn ông rốt cuộc là ai ?”
Joyce cảm thấy đàn ông đó trông thật quen thuộc, cứ như thể cô từng gặp ở đó .
Vẻ mặt của Martin lập tức trở nên nghiêm trọng ngay khoảnh khắc thấy Jared. Anh thực sự ngờ rằng Jared thể xuất hiện ở khắp nơi như thế. Tuy nhiên, khi những lời Jared , lập tức hiểu vấn đề.
Hóa , Jared mới chính là chủ nhân thực sự của quán cà phê , còn và Joyce chính là những kẻ ngoại lai đang xâm phạm lãnh địa của khác.
Martin vẫn lên tiếng chào Jared. Sau gặp mặt , từ Giám đốc bệnh viện rằng Jared là ai - chính là thừa kế của Tập đoàn Johnston, một nhân vật mà ngay cả cháu trai của vị Thống đốc tương lai cũng chẳng dám đắc tội. Nghĩ đến điều , siết chặt hai bàn tay .
Jared nhận thấy ánh mắt của Martin, nhưng phớt lờ điều đó, bước lướt qua cả Martin lẫn Joyce để tiến về phía Nicole.
- Hôm nay em dùng món gì nào?
Nicole mỉm .
- Món gì cũng , miễn là do chính tay pha chế.
Ngay khi hai họ chạm mặt, vẻ đôi rạng ngời tựa như "trời sinh một cặp" của họ khiến những xung quanh chói mắt.
Joyce chợt bừng tỉnh, nhận rằng Nicole và trai tuấn tú chính là một cặp tình nhân, và quán cà phê cũng thuộc quyền sở hữu của .
- Anh sẽ tự tay pha cho em. - Jared mỉm đầy âu yếm Nicole, vươn tay ôm lấy vòng eo cô, đồng thời liếc Martin một cái đầy thách thức, tựa như đang ngầm tuyên bố chủ quyền.
Martin siết c.h.ặ.t t.a.y hơn nữa, móng tay gần như hằn sâu lớp da thịt. Đó là một cảm giác mà từ đến nay từng nếm trải bao giờ. Anh chỉ ước thể kéo Nicole về phía ngay lúc .
“Tại chứ? Tại gặp một cô gái tuyệt vời đến thế quá muộn màng?”
Joyce dường như cảm nhận nỗi bức bối của Martin, và trong lòng cô cũng dấy lên nỗi ghen tỵ với Nicole. Cô nhận thấy đàn ông bên cạnh Nicole thậm chí còn điển trai hơn cả Martin, và phong cách ăn mặc của cũng sang trọng, đẳng cấp hề kém cạnh, thậm chí còn phần vượt trội hơn cả Martin.