Đây Gọi Là Tiếng Anh Kiểu Trung, Mấy Người Ngoại Quốc Các Anh Phải Học Hỏi Cho Đàng Hoàng
Quản lý mừng rỡ khôn xiết, vội vàng kéo Nguyễn Tương Tương qua phiên dịch.
"Cô mau xoa dịu những vị khách ngoại quốc , thể chậm trễ , chúng là đất nước của lễ nghi, nhớ kỹ thái độ , lịch sự, cố gắng để ấn tượng cho những vị khách ngoại quốc ." Quản lý tràn đầy mong đợi .
"Bao trọn gói." Nguyễn Tương Tương làm động tác OK.
Cô đến bên cạnh đám khách ngoại quốc , vẫn còn thấy gã nôn mửa nãy, ngừng dùng tiếng Anh c.h.ử.i rủa.
Đầy miệng đều là FUCK, thấy phía khách sạn mà trực tiếp cử phụ nữ đến làm phiên dịch?
Đây là coi trọng nhóm bọn họ , nãy quan sát , cô gái là nhân viên chuyên nghiệp của khách sạn.
Thế là dùng tiếng Anh : "Thật đám Hoa Quốc ngu ngốc , sắp xếp con khốn qua đây làm gì, cô là phiên dịch, một đất nước lớn như , ngay cả một phiên dịch viên chính quy cũng ? là mất mặt c.h.ế.t ."
Không chỉ , còn giơ ngón giữa về phía Nguyễn Tương Tương, miệng : "Hey, YOU, fuck you~ haha"
Nói xong còn dùng ánh mắt khiêu khích Nguyễn Tương Tương, vẻ mặt đó dường như đang : "Sao nào, tao cứ c.h.ử.i thẳng mặt mày đấy, mày làm gì tao?"
Nguyễn Tương Tương chớp chớp mắt, , là mày tay đấy nhé, thì đừng trách tao khách sáo, cho mày kiến thức một chút thế nào gọi là quốc mạ (chửi thề kiểu quốc dân)!
"Vị thận hư , nãy dạy làm lịch sự, đừng cũng c.h.ử.i thề, rõ ràng là lọt tai, đành dùng cách của để giao tiếp với , cho kỹ đây, I not only fuck you, but also your whole family, fuck your mother~"
Chưa đợi gã nôn mửa phản ứng , Nguyễn Tương Tương tiếp tục b.ắ.n một tràng c.h.ử.i thề phiên bản tiếng Anh: "Mày là cái thứ khốn nạn tiến hóa ở chui thế? Nhìn cái bộ lông lá mày kìa, lúc loài tiến hóa bỏ quên mày ? Đến lông cũng rụng sạch? Đã chê nước tao nghèo, thế mày còn vác mặt từ bên nửa vòng trái đất chạy tới đây làm gì? Mẹ mày cần mày nữa ? Ồ, là thế, thật đáng thương, mày hết thương mày ."
Lúc cô chuyện, từ đầu đến cuối đều mang theo ý , từng câu từng câu tiếng Anh trôi chảy mượt mà, hề vấp váp chút nào.
Quản lý phát âm chuẩn xác, khẩu ngữ lưu loát , nhịn gật đầu, thầm nghĩ ngờ, thành phố Thương Đô mà một đồng chí nhỏ khẩu ngữ lưu loát đến thế.
Hơn nữa thái độ của đồng chí nhỏ thật , từ đầu đến cuối đều tủm tỉm, chỉ là tốc độ nhanh, hại chỉ hiểu vài từ, cái gì mà các kiểu, ước chừng đồng chí nhỏ đang hỏi thăm của vị khách ngoại quốc chăng!
Thế thì đúng là quá lịch sự !
Lát nữa hỏi kỹ xem cô làm nghề gì, nhất là thể đào góc tường mang về Khách sạn Quốc Tế, năng lực của Vương Thu Mai , cô gái nhỏ xinh như , làm tổ trưởng tổ đón khách tuyệt đối dư sức.
Quản lý đang vẻ mặt mãn nguyện suy nghĩ, thì thấy phiên dịch viên nhà bên cạnh, sắc mặt chút kỳ lạ.
Sắc mặt của đám khách ngoại quốc cũng trở nên khiếp sợ và phẫn nộ.
Gã nôn mửa hét lên: "Cô, cô thể như , phụ nữ vô lễ , yêu , khi , bà đích hôn lên má , đợi trở về! Cô là một kẻ lừa đảo, yêu nhất!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-quan-nhan-xinh-dep-doi-ly-hon-chong-si-quan-hoang-hot/chuong-139.html.]
Nói , gã nôn mửa mà mang theo giọng nức nở.
Người nước ngoài tên David bên cạnh, vội vàng vỗ lưng bạn của : "Ôi, trời ơi, cô thể độc ác như ? Mẹ sai, bà những phụ nữ xinh đều là hoa túc, đoạt hồn đoạt phách, John, đừng để cô mê hoặc."
Những khách ngoại quốc khác cũng như sét đánh, cô gái là thế nào , lẽ nào họ là khách ngoại quốc , mà dám c.h.ử.i John như thế?
"John, cô thực sự quá độc ác , yên tâm , yêu nhất, làm chứng."
"Tôi cũng làm chứng, yêu nhất, ôi, đứa trẻ đáng thương, đừng để ngôn ngữ của phụ nữ xinh xa mê hoặc, cô chắc chắn là bừa đấy."
Trong chốc lát, đủ loại tiếng chim hót ríu rít ngừng.
Hóa gã nôn mửa tên là John , Nguyễn Tương Tương dang hai tay, lượt dùng tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Nhật : "Mọi bình tĩnh đừng nóng."
Sau đó đầu John : "Anh John, đất nước chúng một câu gọi là, kỷ sở bất d.ụ.c vật thi ư nhân (điều thì đừng làm cho khác), lúc tùy ý c.h.ử.i rủa chúng , từng nghĩ tới, khi những lời c.h.ử.i rủa đó giáng xuống , thể chịu đựng ?"
John sững sờ, ngờ cô gái lý đến , kỷ sở bất d.ụ.c vật thi ư nhân , lẽ nào thực sự sai ?
Những khách ngoại quốc khác cũng sững sờ một chút, vấn đề họ quả thực từng nghĩ tới, nhưng trong tình huống bình thường, ai c.h.ử.i khác độc ác đến chứ, mà yêu nữa!
", nhưng, thực sự yêu ." John tủi .
Nguyễn Tương Tương gật đầu : "Đó là do nông cạn , John, thề quả thực yêu , yêu nhất."
John thấy lời , cứ như một đứa trẻ hơn 300 tháng tuổi, vui vẻ rộ lên.
Quản lý bầu khí của đám nước ngoài từ chỗ giương cung bạt kiếm nãy đến bây giờ dường như dịu , sốt sắng hỏi phiên dịch viên bên cạnh: "Cô rốt cuộc đang gì ?"
Phiên dịch viên lau mồ hôi : "Ngữ pháp của cô nhiều chỗ sai, còn những ngôn ngữ khác, cũng hiểu lắm, nhưng mà, đám khách ngoại quốc hình như tức giận nữa ."
Lúc , một vị khách ngoại quốc tóc đỏ, mặt vài nốt mụn từ trong đám đông bước : "Xin chào, tên là Delice, nãy cô tiếng Anh dường như một ngữ pháp chính xác, đất nước các thể cử cô làm phiên dịch viên chứ."
Nguyễn Tương Tương gật đầu tủm tỉm : "Cô Delice, cô hiểu ?"
Delice suy nghĩ một chút, nhún vai : " , hiểu, nhưng ngữ pháp của cô là chính xác."
Nguyễn Tương Tương vỗ tay một cái : "Vậy là đúng , đất nước chúng một câu ngạn ngữ gọi là, đại trượng phu câu nệ tiểu tiết, ý là, thông minh sẽ những hình thức phức tạp đó hạn chế. Một khi cô thể hiểu những gì , thì ngữ pháp chính xác cũng quan trọng nữa, của đây gọi là tiếng Anh kiểu Trung, mấy ngoại quốc các học hỏi cho đàng hoàng."
"Tiếng Anh kiểu Trung? chúng mới là khách ngoại quốc, lẽ nào là các nên nghiêm túc học ngôn ngữ của chúng ?" Delice hiểu.
"Lời sai , cầu hóa là một xu thế, đất nước chúng là quốc gia đông dân nhất thế giới, hiện tại đang trong giai đoạn đầu phát triển, là cả một chiếc bánh kem mới lò, tại đất nước các sắp xếp các đến đàm phán? Chẳng là chia bánh kem , nhưng Delice cô xem, bên cạnh cô ít khách ngoại quốc giống như cô đấy, nếu cô đầu nắm bắt sở thích của chúng , và sẵn lòng học hỏi văn hóa của chúng , tin chắc cô nhất định sẽ chia nhiều bánh kem hơn những bạn đồng hành của cô."
Delice xong, một cảm giác đảo lộn càn khôn, nhưng cảm thấy đúng.