Chủ nhiệm Vương định thì bắt quả tang, hậm hực , nửa ngày một câu.
"Thì... cũng là lo lắng cho danh tiếng của trường chúng ."
"Ồ? Trường học quan trọng, danh tiếng của giáo viên chúng thì quan trọng ?" Lâm Thanh Du mỉm hỏi, khiến bắt bẻ nào.
Trần Miên Miên cũng hùa theo:" ! Chủ nhiệm là lãnh đạo cấp của chúng . Xảy chuyện , bà nên bảo vệ chúng ngay từ đầu mới ! Bảo vệ chúng chính là bảo vệ danh tiếng của trường học. Chủ nhiệm, bà đúng ?"
Nhìn thấy luật sư Phương ghé sát tai Lâm Thanh Du gì, Vương Mai lập tức sợ vỡ mật, vội vàng .
Nói , Vương Mai với thái độ thành khẩn đến mặt Lâm Thanh Du:"Cô Lâm, trịnh trọng xin cô! Xin cô tha thứ cho vì lúc nóng vội sai. Tôi nên tin tưởng nhân phẩm của cô."
"Được, chấp nhận." Nói , Lâm Thanh Du gật đầu với luật sư Phương.
Vương Mai lúc mới thở phào nhẹ nhõm một dài, rời .
Lâm Thanh Du thấy rửa sạch oan khuất hòm hòm , xách túi lên với cảnh sát:"Chúng thôi, phối hợp với các đến đồn tiếp nhận điều tra. Đồng thời, cũng báo án."
Nói , Lâm Thanh Du liếc Tuấn Hào mặt sớm còn giọt m.á.u nào.
Một nhóm bước khỏi trường học.
Lúc , Lục Minh Hoa trong xe tận mắt thấy Lâm Thanh Du đưa lên xe cảnh sát, khóe miệng đắc ý nhếch lên.
"Lâm Thanh Du, cô đừng trách tàn nhẫn. Lão Lục sắp sinh nhật .
Tôi tuyệt đối thể để cô cho ông những chuyện trong bữa tiệc sinh nhật !
Sợi dây chuyền trị giá hơn ba mươi triệu, cô cứ ngoan ngoãn tù .
Đợi Lục Diên cô tù, cũng sẽ thất vọng tột cùng về cô."
--
Phòng hòa giải đồn cảnh sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-oi-anh-sai-roi-tong-tai-tham-sau-hoa-ra-lai-la-ke-cuong-me-vo/chuong-143-chu-nhiem-so-vo-mat-lam-thanh-du-tan-cong-tam-ly.html.]
Luật sư Phương lên tiếng với Tuấn Hào:"Thực chuyện ... hòa giải cũng là thể."
Mẹ Tuấn Hào lời , lập tức tỉnh táo , vội vàng cầu xin:"Cô Lâm, sai , thực sự sai , xin cô tha thứ cho ."
Lâm Thanh Du cong môi :"Được, nếu làm sai, chúng sẽ sửa chữa nó. Đây là đạo lý mà học sinh tiểu học cũng hiểu."
Mẹ Tuấn Hào vội vàng gật đầu:"Vâng, cô Lâm đúng."
"Tôi ... cảm thấy thù oán với Tuấn Hào, tin rằng Tuấn Hào chắc chắn sẽ cố ý hãm hại . Thế , chỉ cần chị tố giác chỉ đạo chị, sẽ đồng ý hòa giải với chị."
Mẹ Tuấn Hào xong, sắc mặt lập tức trầm xuống, hồi lâu cũng một câu.
Lâm Thanh Du thấy cô khó xử, liền tấn công tâm lý:"Tôi chị chắc chắn nỗi khổ tâm của chị. Người chỉ đạo chị, thể nắm thóp chị chuyện gì đó, hoặc hứa hẹn cho chị lợi ích gì đó.
Tuấn Hào , tội phỉ báng, hãm hại, là thể kết án hình sự đấy. Bất kể thời gian tù dài ngắn, đều mang ảnh hưởng đến cả cuộc đời chị.
Hơn nữa đối với đứa trẻ cũng là một tấm gương . Chị từng nghĩ, chị tù , Tuấn Hào làm ?
Tuấn Hào sẽ chị thế nào? Sau thằng bé làm, tìm đối tượng, khác sẽ thêu dệt về thằng bé thế nào. Nói thằng bé một từng tù ?"
"Không——!" Mẹ Tuấn Hào kích động dậy,"Tôi... thể để thêu dệt về con trai như . ... nhưng nếu chỉ chứng bà , công ty của chồng sẽ tiêu tùng mất!"
Lâm Thanh Du mỉm , chuẩn dậy:"Vậy rốt cuộc là phú quý, là tù, thì chỉ thể tự chị suy nghĩ thôi."
Nói , Lâm Thanh Du liền định rời .
Mẹ Tuấn Hào do dự bấm ngón tay, cuối cùng nặn một câu:"Tôi !"
Luật sư Phương Tuấn Hào:"Cô bằng chứng gì thể chứng minh những lời cô ?"
Luật sư Phương những kẻ xúi giục khác làm loại chuyện , thông thường đều là bằng chứng miệng.
Rất khó bằng chứng thực chất!
Cuối cùng chỉ còn cảnh ch.ó c.ắ.n ch.ó thôi.