Vợ Cũ Của Mặc Tổng Từ Chối Tái Kết Hôn - Chương 542: Gấp ba, là của tôi

Cập nhật lúc: 2026-01-30 04:40:49
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc Hân tức giận, khi cô bước với phận Tứ tiểu thư nhà họ Mặc, đa đều cung kính, nịnh nọt.

Cô nhân viên bán hàng của cửa hàng nhỏ bé thật thú vị, thà đối đầu với cô cũng giúp Vân Lãm Nguyệt.

Chỉ là một cô nhi ly hôn với tam ca mà thôi, tưởng mở một công ty là ghê gớm lắm ?

Trong mắt nhà họ Mặc, chẳng là gì cả.

Mặc Hân liếc mắt hiệu cho hai kẻ theo đuôi.

Một giữ lấy vai nhân viên bán hàng, một giật lấy chiếc áo từ tay cô .

Mặc Hân bước tới, giơ tay tát nhân viên bán hàng một cái.

“Làm việc ở Trung tâm thương mại Thiên Hòa, còn học một đạo lý ? Người nên chọc thì đừng chọc.”

Nhân viên bán hàng Ngô Tuyết lập tức đỏ hoe mắt, cô chỉ làm những gì một nhân viên bán hàng bình thường nên làm.

nịnh bợ quyền quý, cũng a dua nịnh hót, chẳng lẽ cô xứng đáng công việc ?

Quản lý cửa hàng Ngô Khinh bước , mặt đầy nụ : “Ôi chao, Tứ tiểu thư, cô đến , cô mới đến, hiểu quy tắc, cô đừng chấp nhặt với cô , tức giận chỉ hại thôi.”

trừng mắt cô em họ xa mới làm lâu , mới làm gây rắc rối cho cô .

Kẻ theo đuôi buông tay, Ngô Tuyết rưng rưng nước mắt về phía Ngô Khinh.

Thấy thái độ của chị họ, cô đ.á.n.h chỉ đành tự nhận xui xẻo, đừng mong đợi bất kỳ lời xin bồi thường nào.

Làm việc ở đây, sẽ gặp những tiểu thư nhà giàu tính tình ôn hòa, cũng những thiên kim nhà giàu kiêu căng hống hách.

Bị đ.á.n.h mắng chỉ vì một lời hợp là chuyện thường ngày của những làm dịch vụ như họ.

Vân Lãm Nguyệt một cách áy náy.

“Tứ tiểu thư còn cần gì nữa ? Mấy hôm một lô quần áo mới về, còn định nhắn tin cho cô, mời cô rảnh rỗi ghé qua xem.”

Ngô Khinh phớt lờ Vân Lãm Nguyệt ở bên cạnh.

Mặc Hân gật đầu, đúng , đây mới là sự đối đãi mà cô nên nhận khi ngoài.

Vân Lãm Nguyệt hứng thú, cô thực sự , Mặc Hân, tỏ mạnh mẽ và quyết đoán, bộ dạng như thế ở bên ngoài.

Ứng xử cậy quyền bắt nạt khác.

Có thể sánh ngang với Vân Hân Nhiễm và Vân Mộc.

Có lẽ vì nhà họ Mặc là gia tộc hàng đầu ở Kinh Thị, nên cô mới hành động mà hề kiêng dè như .

chiếc áo đang kẻ theo đuôi ôm trong tay, là đặc biệt yêu thích, nhưng là chiếc áo cô trúng ngay từ cái đầu tiên.

thử xem mặc lên sẽ thế nào.

Mặc Hân vài câu với Ngô Khinh, đầu thấy Vân Lãm Nguyệt vẫn yên tại chỗ.

“Ối, cô còn ? Trung tâm thương mại Thiên Hòa là nơi cô thể đến ? Nhìn cái vẻ nghèo nàn của cô kìa, chậc chậc.”

Mặc Hân lắc đầu, cô bao giờ thừa nhận phụ nữ là tam tẩu của .

Gia đình , kết hôn ít nhất cũng tìm môn đăng hộ đối chứ.

Thật ông bà nội nghĩ gì, nhất quyết để Vân Lãm Nguyệt bước cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-cu-cua-mac-tong-tu-choi-tai-ket-hon/chuong-542-gap-ba-la-cua-toi.html.]

“Lúc còn đang vui vẻ, mau cút , nếu sẽ gọi bảo vệ mời cô ngoài.”

Mặc Hân vuốt những sợi tóc lòa xòa tai, khuôn mặt lộ rõ vẻ khắc nghiệt.

“Nói thể tin, tiền bồi thường ly hôn cho còn nhiều hơn cả tài sản của cô, tính thì rốt cuộc ai mới là nghèo nàn?”

Vân Lãm Nguyệt khẩy, “Cậy phận quyền thế đ.á.n.h mắng khác, đây là tác phong của tiểu thư nhà giàu ? Xem tìm Đại bá mẫu và Bà nội chuyện rõ ràng .”

“Câm miệng!”

Mặc Hân quát lên: “Cô ly hôn với tam ca , cô tư cách gì mà gọi là Đại bá mẫu, còn gọi Bà nội để níu kéo quan hệ, cô xứng ?”

Kẻ theo đuôi một: “Chị Hân, miệng lưỡi cô thật sắc sảo, cần dạy dỗ một trận ?”

Kẻ theo đuôi hai: “ , phận gì mà dám dạy dỗ chị? Tôi thật, là cho cô mặt mũi , dạy dỗ một trận đuổi ngoài .”

Ngô Khinh Vân Lãm Nguyệt, nhưng cô Tứ tiểu thư nhà họ Mặc.

Toàn bộ Trung tâm thương mại Thiên Hà đều là của nhà họ Mặc, cô nên chọn bên nào.

“Vị tiểu thư , cửa hàng chúng hoan nghênh cô, tiểu thư Mặc là khách hàng tối cao của cửa hàng, mời cô rời !”

Mặc Hân những lời nịnh nọt, tâm trạng thoải mái hơn, liếc Vân Lãm Nguyệt một cái đầy đắc ý.

chính là ưa Vân Lãm Nguyệt, nếu cô còn đối đầu với cô nữa, cô thực sự sẽ nương tay.

“Tôi, nhất, định, .”

Vân Lãm Nguyệt khoanh tay, chỉ chiếc áo , “Giá gấp đôi, gói cho .”

thấy vẻ mặt đắc ý của Mặc Hân.

Lần văn phòng giành, cô chấp nhặt.

Lần là chiếc áo, cô tuyệt đối sẽ lùi bước.

thừa thời gian để dây dưa với cô .

Mặc Hân đột ngột đ.á.n.h rơi chiếc áo trong tay kẻ theo đuôi xuống đất, bước lên giẫm hai cái.

Vài vết giày dính bụi xuất hiện chiếc áo khoác.

“Gấp ba, chiếc áo là của .”

Sắc mặt Vân Lãm Nguyệt đột nhiên trở nên u ám, hành động của Mặc Hân là quyết tâm đối đầu với cô.

Mặc Hân chỉ mũi Vân Lãm Nguyệt, giận dữ : “Vân Lãm Nguyệt, cho cô mặt mũi mà cô cần, hôm nay nếu cô thể lành lặn bước khỏi đây, sẽ theo họ cô.”

“Đi, bắt cô cho !”

Những kẻ theo đuôi sớm thể hiện mặt Mặc Hân, thể để ấn tượng với Mặc Hân, cũng lợi cho gia đình.

Họ khó khăn mới bám cây đại thụ Mặc Hân .

Họ xoa tay, hăm hở tiến về phía Vân Lãm Nguyệt.

Ngô Tuyết lo lắng, bảo vệ Vân Lãm Nguyệt.

Ngô Khinh chặn cô , “Đã với cô vô , lúc nên giả vờ ngu ngốc thì giả vờ ngu ngốc, họ đấu đá , cứ coi như thấy là .”

Ngô Tuyết: “Chẳng lẽ trơ mắt khách hàng bắt nạt ? Mọi đều khách hàng là thượng đế, chúng thể đối xử phân biệt chứ.”

Loading...