“Cái thằng nhóc , ở bên Nguyệt Nguyệt ba năm thấy cái của con bé, ly hôn mới hối hận hả?”
Mặc Quảng Tiên thẳng, hề nể mặt cháu trai.
“Ta là thế nào chứ, trúng thể tồi ? Ta ngay mà, sẽ sai.”
Ông ha hả, vấn đề tình cảm của cháu trai luôn là một trở ngại lớn.
Trước đây ông còn tưởng cháu trai sẽ sống cô độc cả đời, bên cạnh ngoài , ngay cả một con muỗi cái cũng .
Ông tốn bao công sức sắp xếp Nguyệt Nguyệt cho nó, ba năm đó, nó làm những chuyện ngu ngốc gì chứ?
May mà Nguyệt Nguyệt là một đứa trẻ , chấp nhặt với nó, nếu nó chắc chắn thể theo đuổi .
Triệu Ngọc Lan đến nỗi khóe mắt nhăn , “Ôi chao, như mới đúng chứ, hai đứa ở bên sống là quan trọng hơn hết.”
Tất cả mặt đều xem qua giấy đăng ký kết hôn.
Tống Chiêu sờ bức ảnh, Vân Lãm Nguyệt đó hạnh phúc.
Thật , chị tìm yêu thương chị.
Ngày tang lễ của bà nội, đưa Mặc Tịch và Dạ Uyên đến.
Sợ chị kìm nén đau buồn để tiếp đãi họ, họ lén đến, lén , gây sự chú ý nào.
Cậu sẽ mãi là chỗ dựa của chị, nếu chị chịu ấm ức, sẽ đòi công bằng cho chị.
Mặc Tịch tựa bên cạnh , chống cằm hai tay, ngưỡng mộ : “Đột nhiên cảm thấy kết hôn thật hạnh phúc, thể ở bên thích mãi mãi.”
Cặp đôi mà cô shipper là thật, chính chủ phát đường .
Tống Chiêu ghé sát cô, ánh mắt thẳng cô, “Thế còn em, em kết hôn ?”
Cậu hỏi nghiêm túc, Mặc Tịch bỗng tưởng là lời cầu hôn.
Mặt cô đỏ lên, ngập ngừng : “Hơi , nhưng cũng sợ.”
“Sợ gì?”
“Em là thích ai thì sẽ lòng, em sợ đối phương lòng, em thấy từng thích yêu khác, em sẽ đau khổ, sẽ buồn bã.”
Mặc Tịch xoắn ngón tay, cô là quá lụy tình.
Ngược , đôi khi cô tỉnh táo.
Có lẽ do nhiều tiểu thuyết và truyện tranh, cô tin sự chân thành của đàn ông.
Lúc yêu là yêu thật, lúc yêu thì lập tức yêu, rút lui một cách lạnh lùng, cô cảm thấy quá đáng sợ.
Cô thể bình tĩnh như chị Nguyệt Nguyệt.
Tống Chiêu bật , “Anh cũng là như , nhiều bằng làm nhiều, Tịch Tịch, sẽ đối với em cả đời.”
“Ừm.”
Má Mặc Tịch ửng hồng, cô cúi đầu ngại ngùng.
Vân Diên ở góc phòng, lúc thì về phía chị gái, bốn họ chuyện rôm rả, những khác thể chen .
Bên thì Tống Chiêu và Mặc Tịch ân ân ái ái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-cu-cua-mac-tong-tu-choi-tai-ket-hon/chuong-538-khong-thay-long.html.]
Cô cảm thấy như thừa, những giúp gì, mà còn chẳng ai chú ý đến cô.
Vân Diên thất vọng cụp mắt xuống, trong lòng mất mát.
Đột nhiên, cô thấy tên .
Ngẩng đầu lên, Vân Lãm Nguyệt mỉm vẫy tay với cô.
“Diên Nhi, xa thế làm gì, mau đây, bà nội lâu gặp em, nhớ em đấy.”
Mặc Tịch bước tới khoác tay cô, “ đó đúng đó, ngoài tưởng chúng bắt nạt em.”
Tống Chiêu xoa đầu cô, “Buồn bã thế làm gì? Ai chọc giận Diên Nhi của chúng ?”
Nỗi tủi và thất vọng trong lòng Vân Diên tan biến, cô theo Mặc Tịch, hòa với họ.
Cô bao giờ là thừa, những bên cạnh đều là những thực lòng yêu thương cô.
Mặc Quảng Tiên và Triệu Ngọc Lan thật sự ngờ hai đứa trẻ kết hôn nữa, vui mừng cho cả nhà tin vui .
Mặc Tịch , ánh mắt thoáng vẻ lúng túng.
“Bà nội, dù cũng còn hai ngày nữa là Tết , để đến đêm giao thừa ạ.”
Khoảng thời gian , trai bắt cóc trở về, dùng thủ đoạn sấm sét đuổi bố xuống vị trí, tiếp quản Tập đoàn Mặc thị, đó vội vàng đến Bắc Thị.
Không khí trong nhà thực sự đáng sợ, cô còn dám về.
Anh trai với cô, bố và thường xuyên phát điên, hễ hợp ý là động tay động chân.
Nếu ở đó, lẽ viện .
Và tất cả những chuyện , nguyên nhân là do trai.
Tất nhiên, cô trách trai, vốn dĩ Tập đoàn Mặc thị là của trai, bố cô là cướp .
Bị cướp cũng đáng đời.
Cô thấy vẻ mặt suy sụp của bố, cũng họ làm mất hứng ngày chị Nguyệt Nguyệt trở về.
Đêm giao thừa, những khác đều mặt, ít nhất bố cũng sẽ giữ thể diện.
Mặc Quảng Tiên cũng thấy hợp lý, chủ yếu là con thứ Mặc Hoành Dật thuần túy là đến đòi nợ.
Cơ nghiệp Mặc gia lớn như , phòng lớn và phòng ba đều sự nghiệp và phát triển riêng.
Chỉ con thứ là chờ ông cứu giúp, nhưng bản năng lực mà chịu thừa nhận.
Cho nhiều sản nghiệp đến mấy cũng chỉ tiêu xài hết mà thôi.
Cho tiền còn vui, cứ nhúng tay sản nghiệp Mặc gia.
Cú sốc mà cháu trai mang , lẽ sẽ khiến tỉnh ngộ.
“Được, các cháu cứ ở đây, bầu bạn với chúng thêm một thời gian.”
Triệu Ngọc Lan vui vẻ, biệt thự cũ yên tĩnh lắm, chỉ khi con cháu về mới náo nhiệt một chút.
Mặc Tịch hì hì, “Cháu và Tiểu Chiêu cũng sẽ ở .”
“Tốt , đều ở hết, dù cũng đủ chỗ ở, thiếu phần các cháu .”
Biệt thự cũ tràn ngập khí vui tươi, sự mặt của tin vui xua tan khí buồn bã.