Vân Lãm Nguyệt hiệu cho Mặc Thần Diễm, thoát khỏi tay để đuổi theo Vu Nan.
Cô chặn Vu Nan ở cửa khách sạn, thở dốc vài thẳng mắt bà.
“Dì Nan, con xin , lời xin con từ lâu .”
Không đợi Vu Nan gì, cô chậm rãi kể: “Lần đầu gặp mặt, con quý dì. Dì đấy, con mất từ nhỏ, thấy dì con cảm thấy thiết, lúc nào cũng gần gũi dì.”
“Một mặt con sợ chuyện lừa dối bại lộ, khiến dì ghét bỏ con, mặt khác con thiết với dì, yêu quý sự bụng mà dì dành cho con.”
“Con quá tham lam, nên mới khiến dì khó chịu như , con xin .”
Vân Lãm Nguyệt nắm chặt hai tay, trong phòng bao, khi Mặc Thần Diễm xuất hiện, cô nhạy cảm cảm nhận sự lạnh nhạt của Vu Nan.
Cô nghĩ, cuối cùng vẫn đến bước .
Cô cúi gập thật sâu, chân thành xin .
Vu Nan chằm chằm đỉnh đầu cô, nuốt xuống nỗi chua xót trong cổ họng.
Bà thực sự yêu quý Vân Lãm Nguyệt, càng hiểu hơn càng yêu mến.
Thậm chí bà còn nghĩ đến việc đặt tên cho đứa con tương lai của cô và Tiểu Huy.
Mọi chuyện xảy ngày hôm nay khiến bà kiệt sức, trong lòng tràn ngập sự đau buồn.
Nghe những lời Vân Lãm Nguyệt , bà hiểu rằng, cô là chỉ nhận tình cảm một phía.
Cô cũng đang đáp bà.
Sau khi cơn giận vì lừa qua , còn là nỗi mất mát vô tận.
Có nên tha thứ ?
Vu Nan nghĩ, bà sẽ tha thứ, bà xa lạ với Vân Lãm Nguyệt, chỉ là hiện tại bà cần thời gian để tiêu hóa chuyện .
Vân Lãm Nguyệt thấy câu trả lời của bà, vẻ thất vọng che giấu .
Cô lấy một chiếc lọ sứ màu trắng từ túi xách tay.
“Lần con dì than phiền nếp nhăn ở khóe mắt nhiều hơn, đây là kem dưỡng da con pha chế từ tinh chất nhiều loại hoa, tác dụng làm chậm lão hóa, là món quà con đặc biệt làm tặng dì.”
Món quà cô tranh thủ thời gian rảnh làm trong hơn một tháng, dành cho Vu Nan một bất ngờ.
Nên cô mang theo nhân dịp gặp mặt , ai ngờ cuối cùng thành thế .
Chiếc lọ sứ tỏa mùi thơm của các loài hoa, thoang thoảng dễ chịu.
Vu Nan nỡ từ chối ý của cô, đưa tay nhận lấy.
“Ừ.”
Chiếc xe do tài xế lái đến dừng ở cửa, phục vụ mở cửa xe, bà hạ cửa sổ xuống.
Giọng nhẹ nhàng: “Vào .”
“Chào dì.”
Vân Lãm Nguyệt vẫy tay, theo chiếc xe rời .
Không gặp , dì Nan sẽ đối xử với cô như thế nào.
Quay phòng bao, Vệ Chính và Vân Minh đang trò chuyện sôi nổi với Mặc Thần Diễm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-cu-cua-mac-tong-tu-choi-tai-ket-hon/chuong-532-xin-loi.html.]
Kinh nghiệm thương trường của Mặc Thần Diễm thua kém hai , thậm chí còn giỏi hơn.
Vệ Huy một bên uống rượu một , vẻ mặt ủ rũ.
Vân Lãm Nguyệt xuống bên cạnh , giật lấy ly rượu của .
“Uống ít thôi, Lục Tiện uống say khó chịu, chú ý một chút.”
Vệ Huy chống cằm, Niên Niên như đấy.
Anh hiểu lầm sự bụng của bạn bè là tình cảm nam nữ, hiểu lầm Niên Niên.
Chỉ khi thấy cách cô và Mặc Thần Diễm ở bên , mới tình yêu thực sự là như thế nào.
“Niên Niên, mong em và Mặc Thần Diễm hạnh phúc, nếu em chịu ấm ức, cứ đến tìm , thể chống lưng cho em.”
Vân Lãm Nguyệt mỉm mím môi, “A Huy, em khả năng tự bảo vệ , sẽ còn như đây nữa.”
Yếu đuối đến mức cúi thấp xuống tận bụi trần.
Vân Lãm Nguyệt họ chuyện gì, lúc rời , mặt Vệ Chính và Vân Minh đều mang theo nụ .
Sau khi tiễn hai gia đình , Mặc Thần Diễm đưa Vân Lãm Nguyệt hẹn hò.
“Hai chuyện như thế nào?”
Mặc Thần Diễm lạnh lùng : “Là làm kinh doanh mà, thứ thích nhất chính là lợi ích, nếu đồng ý, chỉ là lợi ích đủ.”
Vân Lãm Nguyệt hiểu , Vân Minh là một doanh nhân chính hiệu, ngày đêm đều nghiên cứu kinh doanh.
Còn Vệ Chính, Vệ Huy ở bên cạnh, ông cũng sẽ quá dây dưa làm khó.
Mặc Thần Diễm đan mười ngón tay tay cô, “Niên Niên, lời hứa làm , bây giờ em thể đồng ý ở bên chứ?”
Vân Lãm Nguyệt lắc lắc tay, “Anh chẳng ở bên em từ ?”
Ban đầu là khi hủy hôn, nhưng hai ở bên tự nhiên đến mức để ý những chi tiết .
Mặc Thần Diễm thẳng dậy, “Ý là, kiểu ở bên mà thể giới thiệu với bà nội.”
Vân Lãm Nguyệt coi trọng bà nội nhất, chỉ khi bà nội chấp thuận, mới cảm thấy chắc chắn.
“Vẫn còn toan tính như …”
Lời cô hết thì tiếng chuông điện thoại cắt ngang.
Là bệnh viện gọi đến.
Nghe câu đầu tiên của bác sĩ, cô che ống và hét lên với Lâm Trạch đang lái xe: “Đến bệnh viện!!!”
Giọng cô lớn đến mức suýt vỡ giọng.
Lâm Trạch đạp phanh, đ.á.n.h lái gấp, phóng nhanh về phía bệnh viện.
Sau khi cúp điện thoại, khóe mắt Vân Lãm Nguyệt rưng rưng nước mắt, kỹ, vai cô run lên.
Mặc Thần Diễm đau lòng, ôm cô lòng, vỗ nhẹ lưng cô.
“Niên Niên, đừng lo, bà nội sẽ .”
Anh ngoài cửa sổ những tòa nhà cao tầng vụt qua, cầu nguyện bà nội sẽ bình an.
Bà vẫn chuyện của và Niên Niên, kịp gửi lời chúc phúc cho họ.
Trò cá cược đùa giỡn vẫn kết quả, bà nội nhất định sẽ .