12.
Phải thừa nhận rằng, hiện tại thể xuống tay với Tống Diễn.
phận của và vốn dĩ là đối nghịch.
Tôi trở về tổ chức.
Kế hoạch tạm dừng, cần điều chỉnh trạng thái.
Tôi cần quên những kỷ niệm với Tống Diễn, để khi đối đầu với thể đưa lựa chọn chút nương tay.
Tôi tính toán , nhưng ngờ kẻ Tống Diễn mua chuộc thành công...
Ví dụ như bây giờ.
"Chị ơi, Diễn bảo dạo mới học món tôm rim dầu, hỏi chị bao giờ về ăn."
"Chị ơi, Diễn bảo tiệm quần áo chị ghé mẫu mới , mua hết sạch , hỏi chị bao giờ về thử."
"Chị ơi, Diễn bảo chỗ mới về một lô s.ú.n.g trường 98K, nhuộm hồng bộ , bảo chắc chắn chị sẽ thích."
"Chị ơi, Diễn bảo..."
Tôi chịu hết nổi , nghiến răng nghiến lợi quát: "Câm mồm cho !"
Sau hôm đó, Bạch Úc Tinh thử gửi một email cho Tống Diễn, hỏi rốt cuộc phá giải tường lửa của bằng cách nào.
Không ngờ nhận hồi âm thật.
Tống Diễn chỉ giải đáp thắc mắc mà còn vô cùng " bụng" tặng thêm cho máy tính của một con virus mới.
Bạch Úc Tinh tốn bao nhiêu công sức mới xử lý xong, nhưng lòng sùng bái dành cho Tống Diễn càng thêm sâu đậm.
Cậu cứ thế miệt mài bám đuôi hỏi han hết vấn đề đến vấn đề khác.
Thế là từ đó, hai tên qua ngày càng mật thiết.
Bạch Úc Tinh còn kể với rằng, lúc đó Tống Diễn chỉ nắm rõ động tĩnh của và , mà còn cả nhóm sát thủ ám sát Lục Lạc Thành đợt cũng sẽ tay ngày hôm đó.
Nghe đám sát thủ kết thúc thê thảm.
Tin duy nhất là Lục Lạc Thành trúng thêm một phát đạn trong lúc hỗn loạn.
Không c.h.ế.t, nhưng ít nhất cũng liệt giường vài tháng.
Tôi hồn , mặt cảm xúc : "Bạch Úc Tinh, quên mất là của ai ?"
Bạch Úc Tinh mắng cho hình, lý nhí đáp: "Biết mà... Em là của lão Tần."
Tôi lạnh: "Giờ chắc thành 'em trai ngoan' của Tống Diễn chứ gì."
Tôi chỉ tay cửa: "Cút ngoài, đừng nhắc tên Tống Diễn mặt nữa."
Cái thứ "ăn cây táo rào cây sung" như Bạch Úc Tinh là trông cậy , chỉ thể dựa chính thôi.
dù cũng một tin tức hữu ích: Lục Lạc Thành thương nhẹ.
Tôi đ.á.n.h Tống Diễn, nhưng giờ nhiều thời gian hơn để huấn luyện.
Đến lúc đó, nhất định sẽ nương tay.
Một tháng , cuối cùng cũng điều chỉnh trạng thái.
Suốt thời gian , Tống Diễn vẫn thỉnh thoảng phái Bạch Úc Tinh đến làm phiền .
Tôi càng thêm kiên định, hạ quyết tâm hạ sát Lục Lạc Thành trong hành động tới.
Hai ngày , lẻn bệnh viện, đóng giả làm y tá đến t.h.u.ố.c cho Lục Lạc Thành.
Vết thương của lành phần lớn, nếu tay nhanh e là sẽ xuất viện mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-chong-sat-thu-ai-dien-gioi-hon-ai/chuong-7.html.]
Dù cũng im lặng tiếng hơn một tháng, lẽ bọn họ nới lỏng cảnh giác.
Lúc phòng, Lục Lạc Thành ở đó, chỉ một quen thuộc duy nhất.
Đương nhiên là Tống Diễn.
Tốt lắm, g.i.ế.c Lục Lạc Thành xong sẽ bắt làm con tin.
Tôi đặt khay t.h.u.ố.c xuống, âm thầm liếc một cái.
Lúc đang tựa lưng ghế cạnh giường bệnh, chăm chú máy tính, đang xem cái gì mà mắt khép hờ như sắp ngủ gật.
Tôi nhịn mà vểnh tai lên ngóng.
"Bắc chảo, đổ dầu, thêm tỏi, gừng, đại hồi, quế, lá thơm, hạt tiêu xào cho thơm, cho thêm tương đậu bản..."
Tôi: "..."
Có lẽ ánh mắt của quá lộ liễu, Tống Diễn cuối cùng cũng mở mắt sang.
Chúng trân trân vài giây qua trung.
May mà đeo khẩu trang và trang điểm kỹ, chắc nhận .
Tống Diễn nhướng mày: "Người mới ?"
Tôi gật đầu, bóp giọng : "Đến t.h.u.ố.c cho Lục ."
"Cậu vệ sinh ."
Nói xong, Tống Diễn đột nhiên dậy áp sát về phía .
Cho đến khi lùi còn đường lui, rũ mắt, chằm chằm một chỗ: "Cô y tá , quần áo của cô vẻ chật nhỉ?"
Tôi cúi đầu bộ đồng phục đang bó sát đến mức ngột ngạt.
"..."
Đương nhiên , vì bộ cướp của mà.
lúc , Lục Lạc Thành .
Hắn , nhíu mày: "Sao thấy cô bao giờ?"
Tống Diễn chủ động giải thích : "Người mới đấy, xuống , để cô t.h.u.ố.c cho."
Có Tống Diễn lên tiếng, Lục Lạc Thành mới yên tâm.
Vết đạn thứ hai của trúng vùng bụng.
Tôi thuần thục vén áo lên, để lộ phần bụng quấn băng gạc.
Tôi tháo băng, lộ cơ bụng sáu múi của Lục Lạc Thành.
Áp suất khí xung quanh đột nhiên giảm mạnh.
Không vì mùi t.h.u.ố.c quá nồng , nhịn mà nôn khan một tiếng.
Lục Lạc Thành nhíu mày, sắc mặt khó coi: "Cơ thể của làm cô buồn nôn đến thế ?"
Tôi vội : "Làm thể chứ, Lục , ọe..."
Phía chợt vang lên một tiếng khẽ đầy sảng khoái.
Là của Tống Diễn.
Sắc mặt Lục Lạc Thành lập tức đen như nhọ nồi: "A Diễn, cũng nhạo ?"
Tống Diễn vẫn nhịn : "Xin , kiềm chế ."
Lục Lạc Thành: "?"