Vợ chồng sát thủ: Ai diễn giỏi hơn ai? - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-05 07:17:23
Lượt xem: 9
1.
Tôi làm nhiệm vụ về, thở nồng nặc mùi m.á.u kịp gột rửa.
Tống Diễn - bạn trai vốn nổi tiếng là ôn nhu lễ độ - bỗng gọi .
Anh xoa đầu , giọng dịu dàng như gió xuân: "Em về thế?"
Chưa kịp để tìm cớ, đôi lông mày thanh tú của khẽ nhíu : "Em thương ?"
Nói xong, định kiểm tra .
Tôi giật nhận ngửi thấy mùi máu.
Tôi lùi một bước, giấu nhẹm vạt áo dính m.á.u lưng, cố nở một nụ ngọt ngào như chuyện gì: "Anh nghĩ gì thế? Sao em thể thương chứ?"
Sợ hỏi thêm, nhón chân hôn cái "chụt" lên mặt chạy biến: "Em tắm đây!"
Mãi đến khi khóa trái cửa phòng tắm, mới thở phào một cái.
Suýt nữa thì cái thiết lập "thỏ con yếu đuối" mà khổ công xây dựng bấy lâu nay tan thành mây khói.
Lúc tắm xong , Tống Diễn vẫn đang đợi trong phòng.
Anh yên tâm, cứ nằng nặc đòi kiểm tra vết thương.
Tôi đời nào để toại nguyện?
Nhiệm vụ hôm nay thì , nhưng đó thương ở eo, đến giờ vẫn lành hẳn.
Đó cũng là lý do vì yêu bao lâu mà chúng vẫn... ngủ riêng.
Tôi nũng nịu bảo buồn ngủ đẩy ngoài.
Đêm đó trời đổ mưa tầm tã.
Sấm chớp đùng đoàng nhưng vẫn ngủ say.
Trong cơn mơ màng, bỗng cảm thấy một bàn tay đặt lên eo .
Não kịp tỉnh nhưng cơ thể phản xạ , tung một cú đá hiểm hóc, đạp thẳng "vật thể lạ" xuống giường.
Một tiếng "hự" vang lên, mới tỉnh táo.
Và đó là cảm giác tội lẫn hoảng loạn lời nào tả xiết.
Nếu lầm thì... đó là tiếng của Tống Diễn.
Tôi mím môi, thận trọng thò đầu xuống gầm giường.
lúc đó, một tia sét rạch ngang trời.
Ánh sáng lạnh lẽo chiếu rọi khuôn mặt tinh xảo của Tống Diễn.
Tôi rùng khi thấy ánh mắt lạnh thấu xương của lúc , khác hẳn ngày thường.
nhanh, Tống Diễn trở vẻ bình thường.
Anh dậy phủi bụi , điềm nhiên hỏi: "Chân đau ?"
Tôi lắc đầu cuồng: "Sao phòng em? Em giật nên mới..."
Tống Diễn xuống cạnh giường, xoa đầu : "Chẳng chính em sợ sấm sét ? Anh lo em ngủ ngon nên bầu bạn."
Tôi: "..."
Đó là lời dối lúc cố diễn vai thỏ con mà!
Tôi đặt tay lên tim , tuôn một câu sến súa: "Có ở đây, em thấy yên tâm lắm."
2.
Để bù đắp cho cú đá , ngày hôm rủ Tống Diễn công viên giải trí.
Đi ngang qua gian hàng ném phi tiêu lấy gấu bông, dừng , chỉ con thỏ StellaLou: "Người cái đó cơ~"
Tống Diễn gật đầu, dịu dàng bảo: "Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vo-chong-sat-thu-ai-dien-gioi-hon-ai/chuong-1.html.]
Anh cầm s.ú.n.g lên, b.ắ.n liên tiếp mấy phát.
Bách phát bách trúng.
Thực ham con gấu, chỉ là chút "gia vị" yêu đương thôi.
Thấy b.ắ.n chuẩn như , tiếc lời khen ngợi: "Giỏi quá , cứ như là luyện tập !"
Chẳng hiểu , động tác của khựng một nhịp.
Phát s.ú.n.g tiếp theo chệch khỏi mục tiêu.
Những phát đó b.ắ.n chậm, ngắm nghía mãi mới trúng một phát.
Cuối cùng, kết quả đủ để lấy con gấu.
Tôi ôm gấu ngọt ngào: "Tống Tống giỏi quá!"
Anh mỉm : "May mắn thôi, em thích là ."
Lúc đó một cặp đôi khác tới.
Cô gái thấy con gấu tay thì nũng nịu với bạn trai: "Em cũng cái đó~"
Vì chỉ còn đúng một con, cô đòi mua của .
Đương nhiên từ chối.
Cô gắt lên: "Bạn trai b.ắ.n giỏi lắm, tại bọn đến muộn thôi, thì các cửa nhé!"
Cơn kiên nhẫn của cạn sạch.
Trong phút chốc, quên mất là "thỏ con".
"Trong vòng một phút, ai b.ắ.n trúng nhiều hơn thì thắng. Thắng thì im miệng lướt , thua thì nhường."
Kết quả?
Đối với một sát thủ chuyên nghiệp, trò quá nhạt nhẽo.
Một phút , giơ "ngón tay thối" về phía cặp đôi : "Giờ thì biến ?"
Nói xong, mới chợt nhận ánh mắt Tống Diễn đầy vẻ dò xét.
Thôi xong!
Tôi vội vàng đổi sắc mặt, lao lòng nức nở: "Tống Tống ơi, cô dữ quá, hức hức..."
Cặp đôi : "???"
Tống Diễn vẫn bình tĩnh xoa đầu : "Ngoan."
3.
Đêm nọ, vết thương cũ lành, đ.á.n.h liều mò sang phòng .
Dưới ánh trăng mờ ảo, một bóng đang giường.
Tôi rón rén gần, định tạo bất ngờ thì đột nhiên Tống Diễn lật , đè nghiến xuống giường, tay bóp chặt cổ .
Lực tay mạnh đến mức mặt đỏ bừng vì nghẹt thở.
Ngay khi định tung chiêu phản kháng thì buông tay: "Kiều Kiều?"
Anh bật đèn, vuốt n.g.ự.c cho bớt ho: "Anh định làm gì thế?"
Tống Diễn lộ vẻ hối : "Anh tưởng trộm . Với ... em từng bảo chúng nên cho gian riêng mà."
Để chuộc , bắt đầu hôn ...
vài giây , đá văng xuống giường nữa.
Tống Diễn bò dậy, vẻ mặt phức tạp: "Kiều Kiều, em ghét chạm đến thế ?"
Tôi: "..."
Không! Anh em giải thích !