Vĩnh Hằng Bất Diệt Đích Lưu Tam Tỷ - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-01-04 15:39:48
Lượt xem: 402
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày trả phòng là một ngày trời âm u.
Tôi gọi công ty chuyển nhà đến sớm, bộ hành lý đóng gói xong xuôi, chất đống ở phòng khách.
Căn nhà trống , trông vẻ đặc biệt lạnh lẽo.
Tôi dành nửa ngày để dọn dẹp bộ căn nhà từ trong ngoài một nữa.
Bệ bếp lau sáng loáng, nắp cống thoát nước trong nhà vệ sinh cũng cọ sạch sẽ.
Tôi làm để lấy lòng dì Vương, mà đó là thói quen của .
Mỗi nơi rời đều giữ sự chỉnh chu vốn của nó.
Hai giờ chiều, là thời gian giao nhà mà hẹn với dì Vương.
Bà nhấn chuông cửa đúng giờ.
Vừa mở cửa, suýt nữa thì tưởng nhầm phim trường.
Dì Vương một .
Sau lưng bà còn hai gã đàn ông, một cao một thấp, trông vạm vỡ và vẻ mặt mấy thiện cảm.
Còn bản bà thì trang đầy đủ.
Trên mũi đeo kính lão, cổ đeo một chiếc kính lúp, tay cầm một cuốn sổ tay và một chiếc máy tính bỏ túi.
Cái dáng vẻ đó giống như đến thu hồi nhà, mà giống như khảo cổ thì đúng hơn.
“Đồ đạc chuyển hết ?” Bà liếc đống hành lý ở phòng khách hỏi.
“Đều đóng gói xong, đợi dì nghiệm thu xong là cháu sẽ bảo nhân viên chuyển .”
“Được, bắt đầu thôi.”
Bà vẫy tay một cái, hai gã đàn ông theo bà như hai vị hộ pháp.
Đây là đang dằn mặt ?
Trong lòng thấy thật buồn , nhưng ngoài mặt vẫn hề lộ chút cảm xúc nào.
Bà bắt đầu kiểm tra từ lối .
Bà đeo găng tay trắng , tiên sờ lên bề mặt tủ giày.
“Có bụi.” Bà cau mày .
Sau đó, bà lấy kính lúp , soi mấy vết xước ổ khóa cửa một hồi lâu.
“Cái khóa vết xước.Cháu dùng chìa khóa cẩn thận chút nào ?”
“Dì Vương, cái đó vốn dĩ .”
“Sao dì nhớ nhỉ?” Bà lườm một cái ghi xoèn xoẹt sổ tay: [Ổ khóa mòn, trừ 100].
Tôi gì, cứ để mặc cho bà biểu diễn.
Bà đến phòng khách, trọng tâm kiểm tra là mặt tường và sàn nhà.
Bà gần như rạp xuống sàn, kỹ từng centimet một.
“Đây, chỗ một vết!” Bà như phát hiện lục địa mới, chỉ một vết xước sàn nhà, phấn khích hét lên.
“Còn chỗ nữa, góc tường, sơn bong !” Bà chỉ một vết va chạm vốn từ ở góc tường.
Bà nhanh tay ghi chép sổ:
[Sàn nhà xước ba đường, trừ 500.]
[Tường va chạm, cần sơn , trừ 800.]
Suốt quá trình đó đều theo , bà dùng kính lúp soi xét từng món đồ nội thất một lượt.
Một sợi chỉ thừa sofa, bà bảo là mòn.
Một vết nước bàn ăn, bà bảo là vết bỏng.
Ngay cả cái móc rèm cửa, bà cũng bảo kéo làm cho biến dạng.
Hai gã đàn ông cứ theo lưng bà , một lời nhưng ánh mắt luôn dán chặt , đầy áp lực.
Cuối cùng, bà nhà bếp.
Nhà bếp là “vùng nạn” nghiêm trọng nhất.
“Máy hút mùi, tuy cháu lau qua nhưng dầu mỡ bên trong chắc chắn làm sạch. Cái thuê thợ chuyên nghiệp đến tháo rửa, chi phí cháu chịu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vinh-hang-bat-diet-dich-luu-tam-ty/chuong-6.html.]
[Phí vệ sinh máy hút mùi, trừ 300.]
“Còn cái bồn rửa bát nữa, cháu xem, nhiều cặn bẩn thế , thấm cả trong . Đây là bồn inox của dì đấy, mà cháu dùng thành thế .”
[Phí bảo dưỡng bồn rửa, trừ 200.]
Bà kiểm tra ròng rã suốt một tiếng đồng hồ.
Cuốn sổ tay nhỏ xíu ghi kín mít hai ba trang giấy.
Cuối cùng, bà phòng khách, đập mạnh cuốn sổ lên bàn ăn.
“Xong , bấy nhiêu thôi.”
Bà cầm máy tính lên, bấm liên hồi: “Ổ khóa 100, sàn nhà 500, tường 800, sofa 200, bàn ăn 150, rèm cửa 100, máy hút mùi 300, bồn rửa 200…”
Bà bấm to.
Mỗi khi lên một con , vẻ đắc ý mặt bà tăng thêm một phần.
Hai gã đàn ông hai bên cạnh , tuy tay nhưng cái tư thế đó rõ ràng là để đề phòng bỏ chạy.
Tôi khoanh tay, lặng lẽ bà .
“Tính xong .”
Bà đưa máy tính mặt , màn hình hiển thị một con chói mắt: 2350.
“Tổng cộng là hai nghìn ba trăm năm mươi tệ.”
Bà , khóe miệng nhếch lên.
“Tiền cọc của cháu là ba nghìn, trừ chỗ thì còn sáu trăm năm mươi tệ. Nể tình chúng quen bấy lâu, năm mươi tệ lẻ đó dì lấy nữa, trả cháu bảy trăm.”
Bà giả vờ như rộng lượng.
“Tiểu Trình, cháu xem, vấn đề gì chứ? Nếu vấn đề gì thì dì chuyển tiền cho cháu, chuyện coi như xong.”
Bà dường như đinh ninh rằng một cô gái trẻ như , đối mặt với trận thế thì chỉ còn nước tự nhận xui xẻo, ngoan ngoãn chịu cái thiệt thòi .
Tôi khuôn mặt đang nắm chắc phần thắng của dì Vương, bỗng nhiên cảm thấy buồn .
Và bật thật sự.
“Dì Vương, dì tính toán chỗ nhanh thật đấy.”
Tiếng của khiến bà sững một chút.
Có lẽ bà ngờ trong tình huống mà còn thể .
Hai gã đàn ông cũng với vẻ mặt khó hiểu.
“Cháu cái gì?” Sắc mặt dì Vương sầm xuống: “Có gì đáng ? Giấy trắng mực đen, rõ ràng rành mạch, cháu quỵt nợ ?”
“Quỵt nợ thì đến mức đó.” Tôi lắc đầu, xoay về phía đống hành lý của .
Tôi lấy từ trong chiếc ba lô tập hồ sơ màu xanh dương đó.
Tập hồ sơ dày, cầm khá nặng tay.
Tôi ngược bàn ăn, đặt tập hồ sơ lên bàn.
Tạo một tiếng “pạch” nhẹ.
“Cái gì đây?” Dì Vương cảnh giác hỏi.
“Không gì.” Tôi : “Chỉ là một ít tài liệu thôi. Dì Vương, đừng vội, chúng cứ đối chiếu từng mục một.”
Tôi kéo ghế xuống.
Sau đó, lật mở trang đầu tiên của tập hồ sơ.
“Trước tiên chúng về lối nhà .”
Tôi đẩy một tấm ảnh màu khổ A4 đến mặt bà .
Trên ảnh là ảnh chụp cận cảnh ổ khóa cửa, từng vết xước đó đều hiện lên rõ mồn một.
Góc bên tấm ảnh đóng dấu thời gian, hiển thị rõ ràng ngày dọn ở từ một năm .
“Dì Vương, xem, vết mòn ổ khóa mà dì tồn tại từ lúc cháu mới dọn . Đây là ảnh chụp lúc đó.”
Sắc mặt dì Vương đổi ngay lập tức.
Bà cầm tấm ảnh lên, đưa sát tận mắt để thật kỹ.
“Cái … Cái thể nào! Cháu dùng photoshop sửa ảnh đúng !” Bà cãi chày cãi cối.
“Có ảnh sửa , dì thể tìm cơ quan chuyên môn để giám định.” Tôi mỉm : “Cháu còn cả video ở đây nữa, dì xem ?”