Vết Rạn Trong Căn Bếp Nhỏ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-05-09 12:51:52
Lượt xem: 3
Căn hộ chung cư tầng mười hai đón ánh nắng chiều muộn bằng một vẻ tĩnh lặng đến nao lòng. Diệp chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, một tay đỡ lấy chiếc bụng bầu tròn lằn bước sang tháng thứ chín, tay khẽ lật giở cuốn sổ tay ghi chép những món đồ cần chuẩn ngày sinh. Chỉ còn đúng bốn tuần nữa, sinh linh bé bỏng trong bụng cô sẽ chào đời. Sự hồi hộp xen lẫn lo âu khiến cô đôi lúc cảm thấy khó thở, nhưng niềm hạnh phúc làm vẫn là thứ ánh sáng lấp lánh bao phủ lên tất cả.
Tiếng lách cách mở khóa cửa vang lên. Thanh bước , theo là với hai chiếc túi xách du lịch cỡ lớn màu đỏ sẫm.
"Mẹ đến đây em ơi! Đường xá giờ cao điểm tắc quá chừng." - Thanh đặt túi đồ xuống sàn thở dốc, mồ hôi nhễ nhại trán.
Diệp vội vàng dậy, nở một nụ thật tươi đón chồng:
"Mẹ đường mệt lắm ạ? Con đón taxi cho mà cứ đòi xe khách với nhà con cho tiết kiệm."
Bà nội tương lai của đứa trẻ chỉ gật đầu một cái lấy lệ, đảo mắt quanh một lượt căn nhà thẳng phòng khách, sụp xuống ghế sofa. Bà trả lời câu hỏi của Diệp, chỉ tặc lưỡi:
"Gớm, phòng ốc gì mà điều hòa bật lạnh ngắt thế . Phụ nữ sắp đẻ kiêng gió kiêng lạnh, khổ đấy."
Diệp khẽ mím môi, nhẹ nhàng tắt bớt một nấc máy lạnh. Cô tự nhủ lòng : Mẹ là nhà quê, tính tình bộc trực, thương con thương cháu nên mới thế. Mình cố gắng dĩ hòa vi quý, dẫu bà cũng lặn lội từ quê lên đây để chăm ở cữ.
Thế nhưng, ranh giới của sự chịu đựng trong Diệp bắt đầu thử thách ngay từ những ngày đầu tiên bà sống chung.
Diệp là mẫu phụ nữ hiện đại, coi trọng sự riêng tư và ngăn nắp. Căn phòng ngủ và phòng tắm của hai vợ chồng luôn là "lãnh địa" bất khả xâm phạm, nơi cô tìm thấy sự thư thái một ngày dài. kể từ khi chồng xuất hiện, ranh giới bắt đầu mờ nhạt biến mất .
Buổi sáng ngày thứ ba, khi Diệp bước nhà vệ sinh để rửa mặt, cô khẽ nhíu mày khi thấy tuýp sữa rửa mặt đắt tiền của lăn lóc bồn rửa, nắp tuýp còn dính đầy bọt trắng xóa lau sạch. Thân tuýp móp méo một cách bất thường, giống như ai đó dùng lực mạnh để bóp nó .
Diệp tần ngần một lúc. Cô sang chiếc cốc đ.á.n.h răng màu hồng pastel của , bên là chiếc bàn chải của cô, nhưng phần thành cốc dính một vệt kem đ.á.n.h răng màu xanh lạ lẫm. Rõ ràng, dùng chung chiếc cốc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/vet-ran-trong-can-bep-nho/chuong-1.html.]
"Thanh ơi," - Diệp khẽ khi chồng đang thắt cà vạt chuẩn làm - "Mẹ dùng sữa rửa mặt với cốc đ.á.n.h răng của em ?"
Thanh liếc phòng tắm, phẩy tay xòa:
"Chắc tiện tay thôi mà. Người già ở quê họ để ý mấy thứ tiểu tiết . Em rộng lượng chút , cái cốc với tí sữa rửa mặt chứ mấy."
Diệp thở dài. Cô vì một chuyện nhỏ nhặt mà làm khí gia đình căng thẳng ngay đầu ngày. Cô lẳng lặng mang chiếc cốc đ.á.n.h răng của vứt sọt rác, tự tay khui một chiếc cốc mới màu xanh lá nhạt cho bản , còn tuýp sữa rửa mặt thì cô cất sâu trong tủ gương phía cánh cửa.
sự im lặng của Diệp làm cho việc dừng . Nó giống như một sự đồng thuận ngầm, mở đường cho những sự xâm phạm sâu hơn thế giới riêng tư của cô.
Lavie
Hai ngày , khi từ phòng khám t.h.a.i trở về, Diệp bước phòng ngủ để cất sổ khám bệnh. Cảnh tượng mắt khiến tim cô thắt một nhịp. Cánh cửa tủ trang điểm vốn luôn đóng kín nay mở toang. Mẹ chồng cô đang bệt sàn, xung quanh bà là những hũ kem dưỡng da, những thỏi son và cả những hộp phấn mắt của Diệp bày la liệt. Bà đang cầm một hũ kem dưỡng ban đêm đắt đỏ, dùng ngón tay trỏ quệt một miếng lớn thản nhiên thoa lên hai gò má đầy tàn nhang của .
Nhìn thấy Diệp ở cửa, bà hề giật tỏ bối rối. Bà chỉ hơ hớ, nhe hàm răng ám khói trầu:
"Cái kem mát gớm mày ạ. Tao thấy mặt tao dạo sạm quá, mượn dùng tí nhé. Mà bay mua nhiều thứ bôi bôi chát chát thế , tốn tiền c.h.ế.t ."
Diệp chôn chân tại chỗ. Những hũ mỹ phẩm đó là mồ hôi công sức cô làm lụng tích góp, những thứ cô nâng niu như báu vật. ánh mắt thản nhiên của chồng, cô nhận bà thực sự khái niệm về "quyền riêng tư". Đối với bà, đồ của con trai, con dâu thì cũng là đồ của bà, bà quyền định đoạt.
Lồng n.g.ự.c Diệp nghẹn đọng một cục tức, nhưng xuống bụng bầu vượt mặt, cô cố ép bản nuốt trôi cơn giận. Cô nhẹ nhàng bước đến, dọn dẹp đống đồ khay khẽ:
"Mẹ ơi, mấy loại kem hóa chất đặc trị, da nhạy cảm bôi dễ dị ứng lắm ạ. Để hôm nào con mua cho loại phù hợp hơn nhé."
"Gớm, vẽ chuyện. Da tao da trâu da bò, dị ứng thế nào ." - Bà lẩm bẩm dậy ngoài phòng khách, miệng vẫn quên chép chép đầy vẻ bất mãn.
Đỉnh điểm của sự chịu đựng là một buổi chiều thứ sáu. Diệp cần tiền mặt để trả cho giao hàng sữa bầu. Cô bước đến bên bàn làm việc, mở chiếc túi xách làm của để lấy ví.